Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 284

Cập nhật lúc: 2025-03-28 19:07:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai mắt Phó Nhiễm trợn tròn, khó che giấu khiếp sợ trong ánh mắt, đầu óc trống rỗng, chỉ thấy miệng Vưu Chiêu Phúc khép khép mở mở. Thẩm Tố Phân cúi đầu ngồi bên cạnh, đầu rủ xuống chỉ có thể nhìn sau ót của Phó Nhiễm.

 

Hướng nhà vô cùng tốt, ánh sáng chiếu thẳng vào phòng khách, ngay cả lòng bàn chân cũng có thể cảm giác được ấm áp. Vưu Chiêu Phúc nói không ít lời, văng cả nước miếng.

 

Phó Nhiễm nghe được giọng nói vẫn còn bình tĩnh của chính mình, cô lên tiếng cắt lời

 

" Vì sao hai người không nói sớm hơn?"

 

Vưu Chiêu Phúc chưa nói hết lời đã bị nghẹn lại trong cổ họng, hắn không được tự nhiên xoa xoa mu bàn tay.

 

"Chuyện như vậy là chúng ta thất đức. Làm sao còn dám nói cho con biết?"

 

" Không phải! Con nói là sau khi con cùng Minh gia có hôn ước, sao trước đó hai người có ý định nói sự thật cho cha mẹ con biết, cuối cùng lại bịa ra lời nói dối như vậy?"

 

Vưu Chiêu Phúc im lặng không nói, một lúc sau lại tiếp tục.

 

"Ở thị trấn Nghênh An Minh gia rất có thế lực, dù sao..."

 

Phó Nhiễm ngơ ngẩn ngã vào trong ghế sô pha, Thẩm Tố Phân đưa tay lau nước mắt, Vưu Chiêu Phúc tránh đi tầm mắt của cô, trong phòng khách trống trải im lặng.

 

"Nếu đã như vậy, chẳng phải là giấu luôn trong lòng sẽ tốt hơn sao?"

 

"Tiểu Nhiễm..."

 

Vưu Chiêu Phúc thở dài.

 

"Chúng ta là nghe nói gần đây con và Minh Tam thiếu lại qua lại với nhau, lúc này mới bất đắc dĩ nói ra. Con suy nghĩ chút đi, hai mươi năm con ở ngoài là bị ai làm hại, chẳng lẽ chỉ cần hôn ước với Minh gia là Minh Vân Phong có thể chuộc tội sao?"

 

Phó Nhiễm nghiêng người đứng dậy, cầm lấy ly trà trên bàn, bên trong còn hơi ấm. Con mắt Phó Nhiễm gắt gao nhìn gương mặt Vưu Chiêu Phúc chằm chằm, ông ta giống như còn kích động hơn so với cô, ý thức được ánh mắt Phó Nhiễm, ông từ từ nói chậm lại, cuối cùng không nói nữa.

 

"Con bị ai làm hại hai mươi mấy năm, chẳng lẽ cha mẹ không rõ ràng

 

Bả vai Thẩm Tố Phân run rẩy ngẩng đầu lên.

 

"Tiểu Nhiễm, con có ý gì?"

 

Vưu Chiêu Phúc nói.

 

"Mặc kệ là xuất phát từ nguyên nhân gì, lúc trước ôm con đi từ bệnh viện để đưa Vưu Ứng Nhụy vào Phó gia lại chính là hai người? Đúng, mọi người đều là ích kỷ, nhưng tình cảm như vậy cũng không thể làm người khác tổn thương. Mới đầu hai người nói Minh Vân Phong thấy hai người ra tay tráo đổi, hiện tại còn nói ông ấy giật giây. Ít nhất tay chân là của chính hai người chứ? Lúc trước nếu không phải là có tâm địa riêng, như thế nào lại để tới hôm nay mới nói?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-284.html.]

"Tiểu Nhiễm, đừng nói nữa."

 

Thẩm Tố Phân che mặt khóc.

 

"Chúng ta thực xin lỗi con."

 

"Chúng ta cũng vì muốn tốt cho nó, bà khóc cái gì!"

 

Vưu Chiêu Phúc tức giận đ.ấ.m vào chỗ ngồi.

 

"Trên ti vi còn nói tòng phạm đi cùng thủ phạm chính, con bực tức với chúng ta làm gì?"

 

Phó Nhiễm nhìn qua hành động khiêu khích của ông ta chợt cảm thấy mệt mỏi, cô hy vọng có thể đối xử với bọn họ bình thường như đối đãi hiếu thuận với cha mẹ. Nhưng dù sao cũng là tình cảm sai vị trí, hơn nữa hai mươi nuôi dưỡng lớn lên lại xen lẫn tình cảm clạnh lùng trong đó.

 

Ban đầu, Phó Nhiễm cũng nghe như vậy, đến khi nghe Vưu Chiêu Phúc hùng hồn nói con suy nghĩ một chút con ở bên ngoài hơn hai mươi năm là bị người nào làm hại. Trong khoảnh khắc ấy, những thiệt thòi tủi thân giấu trong lòng ngần ấy năm bung ra.

 

Từ khi cô trở lại Phó gia đến nay, bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới thành thật nói chuyện với cô

 

Ngày cô và Vưu Ứng Nhụy được đổi trở về, Phó Nhiễm chứng kiến Thẩm Tố Phân cùng Vưu Chiêu Phúc lần lượt ôm con gái của mình khóc la.

 

"Nhụy Nhụy, chúng ta thực xin lỗi con."

 

Như vậy, còn cô thì sao?

 

Gần mấy ngày này cô mới cảm nhận được, được ở bên cạnh cha mẹ ruột thịt hạnh phúc cỡ nào.

 

Phó Nhiễm cầm lấy túi xách trên ghế sa lon đứng dậy, bước ra tới cửa, lúc mở cửa ra nói.

 

" Chú, dì, hẹn gặp lại !!"

 

Thẩm Tố Phân ngẩn ra, về sau gào thét khóc thành tiếng.

 

"Tiểu Nhiễm!"

 

Cánh cửa nhanh chóng được đóng lại.

 

Sắc mặt Vưu Chiêu Phúc xanh mét, Thẩm Tố Phân vọt dậy đưa tay tới chụp lấy hắn.

 

" Cái người tham tiền này còn nói được những lời này, ông đem tiểu Nhiễm trả lại cho tôi!"

 

Vưu Chiêu Phúc trở tay tát lên mặt Thẩm Tố Thân một cái.

Loading...