Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 274

Cập nhật lúc: 2025-03-27 18:30:53
Lượt xem: 4

Tiếng chuông điện thoại không ngừng reo, đêm lạnh bao phủ mà thê lương. Vưu Ứng Nhuỵ dựa lưng lên cửa sổ sát đất, giương mắt lên xuyên qua tay vịn thấy bóng dáng Phó Nhiễm đi ra, cô lên xe, tăng ga thật nhanh, giống như đi trốn nhanh chóng biến khỏi tầm mắt.

 

Một tay Minh Thành Hữu gối sau đầu, hắn nằm trên giường hơi xuất thần nhìn chằm chằm đèn chùm mang phong cách Châu Âu tuyệt đẹp trên đỉnh đầu.

 

Bàn tay Vưu Ứng Nhụy xoa nhẹ mắt cá chân mỏi nhừ tê dại, ánh mắt cô liếc về gò má Minh Thành Hữu, chỉ nhìn thấy ngọn đèn toả ra ánh sáng khúc khuỷu, nhìn không rõ vẻ mặt người đàn ông lúc này. Di động của hắn ném trên tủ đầu giường, Minh Thành Hữu cũng không muốn đưa tay cầm.

 

Vưu Ứng Nhụy đứng tại ban công, gió đêm không kiêng nể gì luồn vào trong cổ áo cô, vốn ăn mặc đơn giản nên toàn thân run lên vì lạnh. Cô âm thầm tự nói với mình không có việc gì, gặp dịp chơi mà thôi.

 

Nhưng vừa rồi núp ở sân thượng thấy rõ ràng, các hành động kia thật sự có thể giải thích được sao?

 

Vưu Ứng Nhụy đột nhiên cảm thấy toàn thân vô lực, cặp chân mềm nhũn như muốn khuỵ xuống.

 

Minh Thành Hữu xuất thần ngay cả cô núp ngoài ban công cũng không biết. Vưu Ứng Nhụy giơ tay lên lau khóe mắt, điều chỉnh tâm tình xong, bàn tay hướng cửa sổ sát đất.

 

Minh Thành Hữu nghe được động tĩnh truyền đến cách đó không xa, hắn ngẩng đầu nhìn lại, Vưu Ứng Nhụy từng bước một từ ngoài ban công đi tới, trong mắt hắn yên lặng dần chuyển thành giật mình, đầu gối Vưu Ứng Nhuỵ giống như đụng phải mép giường, lúc này mới dừng bước.

 

"Thành Hữu."

 

Minh Thành Hữu dựa vào đầu giường như cũ, ánh mắt tràn trề tìm kiếm nhìn sang phía Vưu Ứng Nhụy.

 

"Không phải là ngày mai mới bay về sao?"

 

Khoé miệng Vưu Ứng Nhụy khẽ run, bật thốt ra, giọng nói mệt mỏi khàn khàn.

 

"Em muốn cho anh bất ngờ nên mới trở về sớm."

 

Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, ánh mắt đen tối, sắc mặt cũng không lúng túng hay hoảng loạn, Vưu Ứng Nhụy chống lại ánh mắt của hắn.

 

"Thành Hữu, có phải em nên gọi trước cho anh, để anh nói cho em biết hôm nay có nên trở về?"

 

Lông mày Minh Thành Hữu dần dần nhăn lại, sắc mặt trở nên âm trầm, hàm răng Vưu Ứng Nhụy cắn chặt môi dưới, đau đớn truyền đến cũng không nhả ra.

 

Nếu đổi lại là người khác, khả năng hắn đã sớm hất tay rời đi. Minh Thành Hữu ngồi dậy, ngọn đèn màu mật ong ở đầu giường chiếu thẳng sau lưng rắn chắc của hắn, ánh mắt hắn không hề chớp mắt nhìn Vưu Ứng Nhụy chằm chằm.

 

"Đều đã thấy?"

 

Hai vành mắt cô đỏ bừng, nhất định là đã khóc, đôi mắt vốn được trang điểm kỹ càng bị nhoèn hết, phía dưới mắt là màu đen lem nhem, Vưu Ứng Nhụy không trả lời chỉ đứng bất động tại chỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-274.html.]

Minh Thành Hữu đưa tay móc bao t.h.u.ố.c lá ra.

 

"Hành lý của em đâu ?"

 

Không nghe được trả lời, Minh Thành Hữu đã thấy bực bội, trời sinh đã không phải loại người sẽ tùy ý nhường nhịn người khác, hắn khoát khoát tay.

 

"Đi nghỉ ngơi đi, có việc để hôm sau hãy nói."

 

Vưu Ứng Nhụy vẫn không cử động như cũ, khói trong tay Minh Thành Hữu nhen nhóm, chỉ hít một hơi, mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt liền tràn ngập cả căn phòng.Vưu Ứng Nhụy muốn nói gì đó nhưng thấy sắc mặt Minh Thành Hữu như vậy nên lời muốn nói chỉ có thể cố gắng nuốt trở về.

 

"Đêm nay em ở lại đây đi, ngày mai anh sẽ sắp xếp chỗ ở cho em".

 

"Anh sợ em cùng Phó Nhiễm gặp nhau sao?"

 

Vưu Ứng Nhụy không chút nghĩ ngợi liền nói. Minh Thành Hữu gảy tàn thuốc vào trong gạt tàn.

 

" Ứng Nhụy, rốt cuộc là em muốn gì?"

 

Vưu Ứng Nhụy gấp gáp đến nỗi không thể chờ liền trả lời.

 

"Em muốn gì thật sự anh không biết sao?"

 

Minh Thành Hữu không nói lời nào, Vưu Ứng Nhụy lo lắng, giọng nói lúc này mới hòa hoãn chút ít.

 

" Em ở bên cạnh anh hai năm, em muốn tình yêu của anh, anh lại nói tình yêu của anh đã sớm không còn. Vậy em muốn cơ thể của anh? Anh có thể cho em sao?"

 

Hai đôi mắt Minh Thành Hữu khẽ nheo lại, đáy mắt như khó có thể tin, hắn duỗi tay ra chỉ vào mình.

 

" Em muốn anh?"

 

Vưu Ứng Nhụy thấy thần sắc này của hắn, đã biết hắn có ý gì, những ẩn nhẫn trước kia tới ngày hôm nay cô đều muốn dứt khoát nói ra toàn bộ.

 

" Đúng."

 

Đột nhiên Minh Thành Hữu cười to, đôi mắt cũng đang chuyển lạnh.

 

"Em muốn cùng anh lên giường sao?"

 

Hắn nói thẳng ra, đôi mắt thẳng tắp ngạo nghễ nhìn Vưu Ứng Nhụy.

Loading...