Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 271
Cập nhật lúc: 2025-03-27 11:41:29
Lượt xem: 2
"Anh là vì tốt cho em thôi, em cũng không nhìn một chút, đợi đám người kia tới, một đám người đều là dân ăn chơi phong lưu nhiều năm, em mặc thành bộ dạng này không bị ăn sống nuốt tươi mới là lạ, em cho rằng người khác cũng đều kiên nhẫn giống anh sao, không nghe khuyên bảo cũng đừng trách anh không nhắc nhở em."
Minh Thành Hữu kéo một cánh tay Phó Nhiễm, mặc áo vào cho cô, cô cũng không có kiên trì nữa, ngoan ngoãn đem áo khoác ngoài mặc trở lại.
Minh Thành Hữu thấy vậy lúc này lo lắng mới tan hết, hai con ngươi mới sáng sủa trở lại.
Chiều dài chiếc áo khoác của Phó Nhiễm vừa vặn che đi tà váy, đôi chân thon dài mang vớ rất hấp dẫn, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào.
Tống cục dẫn theo hai người bạn, Minh Thành Hữu để Phó Nhiễm ngồi ở bên cạnh, hắn chào hỏi sau đó gọi thức ăn lên, cũng không biết tìm ở đâu ba cô gái tiếp viên trẻ tuổi xinh đẹp tới phục vụ. Không khí bên trong phòng bao rõ ràng được tăng nhiệt, Phó Nhiễm nhìn cách ăn mặc của ba cô gái bên cạnh ngồi đối diện, nơi nào cần lộ thì lộ nơi nào cần che thì che, không nên lộ cũngsuốt mờ mờ ảo ảo, nhìn lại mình được bao bọc giống như cái bánh chưng, càng nghĩ càng quái dị.
Minh Thành Hữu cũng không tỏ ra quá thân thiện, nhân viên ở bên cạnh rót rượu, đến phiên Phó Nhiễm thì Minh Thành Hữu liền ngăn lại ly rượu cô đưa tới miệng.
"Cô ấy không uống rượu, đổi thành nước dừa đi ."
"A… Tam Thiếu thật biết thương hoa tiếc ngọc."
Tống cục nhìn sang cười nhẹ nhàng. Minh Thành Hữu gác tay lên thành ghê Phó Nhiễm đang ngồi.
"Tôi khẳng định phải cùng mọi người không say không về, nhưng không lái xe được lại rất phiền toái."
Nhân viên phục vụ mang nước dừa lên cho Phó Nhiễm theo phân phó của hắn, nước dừa màu trắng được đổ đầy ly thủy tinh, dù sao Tống cục cũng giúp qua, Phó Nhiễm khẽ đẩy ghế ra, cầm ly rượu lên hướng Tống cục nói.
"Chuyện cha tôi nhờ có ngài giúp một tay, xin cảm ơn Tống cục."
"Nào, chút chuyện nhỏ này không là gì, lại nói tôi cũng biết rõ tính của cha cô. Thực tế tôi cũng không giúp được gì, lại nói ngẫu nhiên nghe được một vài lời đồn có liên quan tới Trần Lam Diễm, vừa vặn Tam Thiếu tìm đến tôi, chuyện này mới được toàn vẹn, cô xem, thành công."
Minh Thành Hữu ở bên lại nói mấy câu.
"Còn là nhờ có Tống cục giúp đỡ từ trong, nào, tôi cũng mời ngài."
Mỹ nhân bên cạnh rót đầy rượu cho Tống cục, rượu trắng mạnh 52 độ rót tràn đầy một ly. Tống cục cười giơ ly lên.
"Tôi thấy tùy ý là tốt rồi."
Hắn nhìn tới ly rượu trong tay Phó Nhiễm.
"Cái này không thể được, hai người một ly rượu một ly nước dừa sao được đây? Rượu cảm ơn này tôi không uống được."
Phó Nhiễm cũng cảm thấy thế, có vẻ cô thật sự không có thành ý.
"Vậy tôi cũng đổi rượu."
Minh Thành Hữu đưa tay giữ lại ly rượu của cô lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-271.html.]
"Em không thể uống rượu."
Tống cục cũng rất tinh ý, sao có thể không nhìn ra ý tứ của Minh Thành Hữu, hắn nói rõ không để cho Phó Nhiễm chúc rượu còn ai dám đến gần ép cô chứ.
"Như vậy đi, Tam Thiếu cùng Phó tiểu thư uống một ly, dù nói thế nào hai người cũng không thể khi dễ tôi đúng không?"
Những người bên cạnh cũng phối hợp ồn ào lên.
"Được."
Phó Nhiễm thấy như vậy, hơn nữa áo khoác ngoài che phủ rất chặt, đầu toát đầy mồ hôi, trong lòng bàn tay cũng cảm thấy ướt át. Minh Thành Hữu từ chối.
"Da mặt cô ấy mỏng, nếu không tôi tự phạt một ly?"
"Cái này không thể được."
Tống cục khoát khoát tay.
"Tam Thiếu ban đầu nói rõ ràng, đây là tôi vì mặt mũi của anh. Anh nói Phó tiểu thư là người phụ nữ cửa anh, lời này anh không nói quá lên chứ?"
Phó Nhiễm khẽ cau mày, chỉ cảm thấy hai chữ phụ nữ từ trong miệng người khác nói ra nghe vào tai hẳn là thô tục khác thường không chịu nổi, mang theo kiểu nửa mập mờ, cợt nhả và nửa công khai.
Minh Thành Hữu thấy sắc mặt cô biến đổi, khóe miệng hắn thoáng cười.
"Tôi đã nói qua, nhưng chuyện sau lưng lại mang lên mặt bàn. . . . . . Tôi thì chẳng sao cả."
Ngược lại Minh Thành Hữu nhìn về Phó Nhiễm.
"Vậy thì Phó tiểu thư có cho tôi chút mặt mũi không?"
Tống cục đem vấn đề đẩy cho Phó Nhiễm một lần nữa.
"Hôm nay mời Tống cục ngài quyết định."
Phó Nhiễm giơ ly rượu lên đưa về phía Minh Thành Hữu.
"Dù sao uống ly rượu giao bôi vẫn tốt hơn so với rượu trắng, lại nói Tống cục giúp chúng tôi chuyện lớn như vậy, tôi đâu có thể thoải mái ra vẻ thông minh.’’
Câu trả lời thẳng thắn này khiến cho Tống cục hồ hởi vui vẻ ra mặt, nếu Phó Nhiễm thật sự không muốn hắn cũng chẳng dám ép. Dù sao chức vụ của Phó Tụng Đình cũng không nhỏ so với hắn, lần này hắn giúp một tay nhưng cũng chỉ ‘thuận nước đẩy thuyền’ thôi. Hiện tại thấy Phó Nhiễm chịu nể tình như vậy, hắn tự nhiên cười không khép miệng được.
Minh Thành Hữu nhìn trong mắt Phó Nhiễm ẩn giấu một chút ngoài ý muốn, hắn cười một tiếng, cánh tay khoác lên vai Phó Nhiễm, đưa ly rượu lên môi uống cạn.
"Được."
Tống cục ngước cổ lên, hoàn toàn quên mới vừa nói tùy ý, hắn đem cả ly rượu nuốt xuống bụng, Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu ngồi xuống. Một bữa cơm Minh Thành Hữu uống rất nhiều rượu, Phó Nhiễm thấy nhân viên lại rót đầy ly cho hắn, không nhịn được cô nhỏ giọng nhắc nhở.