Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 263
Cập nhật lúc: 2025-03-26 18:49:37
Lượt xem: 2
"Không nghĩ tới thiên kim tiểu thư La gia còn có bản chất tiết kiệm."
Minh Tranh đẩy món ăn vừa được bưng lên đến trước mặt La Văn Anh.
"Lần trước thấy em rất ưa thích, nếu không động đũa đã có thể bị bưng đi rồi."
La Văn Anh nhặt chiếc đũa, gắp một miếng bỏ vào trong chén của Minh Tranh.
"Không cần phải như vậy, nếu chỉ có một người, sinh nhật vần là muốn trôi qua thật vui vẻ."
Minh Tranh nhếch chân lên, thân thể lười biếng dựa ra sau.
"Eve."
Lời nói kế tiếp biến mất ở bên trong khoé miệng, suy nghĩ một chút lại nói.
"La Văn Anh, cái tên này rất dễ nghe."
La Văn Anh hiểu rõ cười cười.
"Nhưng chỉ sợ anh có thói quen gọi tôi là E
Rạp phim đương nhiên phải chiếu những bộ phim đang nổi tiếng lúc bấy giờ.
Có cảm giác có chút trong sáng ‘33 ngày thất tình’
Phó Nhiễm thoải mái dựa vào ghế sa lon.
"Tôi nghĩ là anh sẽ chọn phim u Mĩ."
"Ban ngày đủ áp lực rồi, không muốn xem xong rồi buổi tối còn không ngủ yên."
Minh Thành Hữu đưa bắp rang bơ và coca cho cô. Phó Nhiễm đưa Coca lên môi hút, tiện tay để bắp rang lên khay bên cạnh. Mới ăn cơm tối xong, no đến nỗi không thể ăn thêm bất cứ gì.
Nửa đoạn đầu của phim tình tiết luôn chậm chạp mà nhẹ nhàng, Phó Nhiễm xem đồng hồ, nghĩ sau khi kết thúc cũng không kịp tặng quà cho Minh Tranh nữa. Minh Thành Hữu chống một tay lên cằm dưới, nhìn ra không có bao nhiêu hứng thú.
Không gian trong rạp đen kịt, thỉnh thoảng do trong màn hình phát ra ánh sáng soi trên mặt. Phó Nhiễm xem đến nhập tâm, thân thể Minh Thành Hữu lần lần xích lại gần tới cô, cánh tay có thể cảm thấy hơi ấm của nhau.
" Phó Nhiễm?"
"Hả?"
Phó Nhiễm tập trung sự chú ý trên màn ảnh, hoàn toàn không tập trung trả lời hắn.
Gương mặt Minh Thành Hữu tiến tới trước mặt Phó Nhiễm cản trở tầm mắt của cô. Phó Nhiễm ngửa ra sau. "Sao nào?"
"Hôm nay là sinh nhật của hắn."
Mặc dù ánh sáng không đủ, Phó Nhiễm vẫn có thể nhìn tới đáy mắt giống như bóng đêm của Minh Thành Hữu, cô chờ hắn nói xong nửa câu sau, lại chậm chạp không thấy Minh Thành Hưu mở miệng
" Đúng, hôm nay là sinh nhật của hắn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-263.html.]
Cô nói lại câu này. Minh Thành Hữu nhìn cô chằm chằm một hồi lâu.
"Em nói nhất định trước 11h phải về nhà, cũng là vì hắn sao?"
"Quà tặng cho anh ấy vẫn còn ở đây, tôi muốn tới tặng quà sinh nhật cho anh ấy".
Gương mặt Minh Thành Hữu từ từ hạ xuống, gần đến nỗi chóp mũi hai người gần như đụng vào nhau, Phó Nhiễm nghĩ là hắn lại muốn nói ra những lời khó nghe, không nghĩ gương mặt tuấn tú đột nhiên ở ngay trươc mắt.
Minh Thành Hữu ra sức hôn cô, đầu lưỡi hung hăng cạy môi cô ra.
Rạp chiếu phim vốn là nơi tối như bưng nên dễ dàng xảy ra…, hơn nữa lại là không gian riêng tư, hai người ở nhà hàng cũng đã uống rượu, mùi rượu đặc biệt lưu luyến. Minh Thành Hữu cầm tay Phó Nhiễm để cô ôm lấy bên hông mình, thân thể lại ráng sức đè cô vào bên trong ghế sa lon.
Rốt cuộc Phó Nhiễm vẫn tỉnh táo, cố gắng đẩy nụ hôn nóng bỏng kia ra, hai tay hắn lại giữ lấy mặt cô, đầu ngón tay lần lượt phác thảo lên đôi môi Phó Nhiễm.
Trái tim vỡ nát không được hàn gắn kia lại đập mạnh mẽ khác thường, giống như được thay m.á.u mới, mỗi lần đập đều hận không thể đụng vào trái tim của Minh Thành Hữu.
Phó Nhiễm chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hai tay cô cầm lấy cổ tay Minh Thành Hữu, nói ra tiếng thở dốc cũng thấy hơi khàn khàn. Cô chăm chú nhìn vào màn ảnh một lần nữa, nhưng vì đoạn giữa đã qua một đoạn, cảm giác toàn thân thấy mệt mỏi vô vị, cuối cùng Phó Nhiễm đánh liều, mấy lần đầu chạm vào bả vai của Minh Thành Hữu.
Hắn đưa tay nắm lấy mặt của cô, để cho cô gối đầu lên vai.
"Ngủ
"Lúc nào phim kết thúc nhất định phải đánh thức tôi."
Cô nhắm mắt, lời nói đã mơ hồ không rõ.
Minh Thành Hữu cũng không trả lời, ngón tay khẽ gõ vào ghế sa lon.
Đến lúc món ăn cuối cùng được bưng lên, sau khi nhân viên phục vụ rời khỏi đây lại quay trở lại. Đột nhiên đèn trong phòng đèn đều bị tắt.
Minh Tranh buông chiếc đũa trong tay ra.
"Chuyện gì xảy ra?"
Trong lời nói đã thấy có vẻ không vui.
Một chiếc xe chở bánh ngọt được đẩy vào trong phòng, La Văn Anh đi tới nhận lấy xe từ trong tay nhân viên phục vụ, sau khi cửa bị đóng lại, cô liền hắng giọng hát.
"Hap¬py—birth¬day—to—you, hap¬py—birth¬day—to—you. . . . . ."
Minh Tranh chậm rãi đứng lên từ chỗ ngồi. La Văn Anh đẩy bánh ngọt đến cạnh bên hắn, giọng nói mềm mại.
"Sinh nhật vui vẻ."
Trong lòng cô có một cảm giác không nói lên lời, hai mươi mấy năm qua của Minh Tranh, sợ rằng số lần sinh nhật thật sự vui vẻ cũng không nhiều.
Một người có thân phận con riêng như thế, từ khi hắn ra đời đến nay, chưa từng có một lần sinh nhật ý nghĩa được người khác tổ chức ăn mừng cho hắn?
Nến vụt sáng và âm nhạc âm nhạc rộn ràng, Minh Tranh xuyên qua ánh lửa màu lam nhìn về phía La Văn Anh đứng đối diện.
"Cám ơn