Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 237

Cập nhật lúc: 2025-03-24 10:30:00
Lượt xem: 2

Đèn đường trên đỉnh đầu Phó Nhiễm chiếu sáng bao phủ chiếc xe Bugatti Veyron màu đen oai vệ giống như vua chúa áo giáp trở về.

 

Minh Thành Hữu tỉ mỉ hôn bên má cô, sau đó dừng lại vùi đầu vào cổ Phó Nhiễm.

 

Cô đè nén hô hấp rối loạn nhưng lồng n.g.ự.c vẫn thở gấp gáp, thân thể hai người dán chặt. Hắn cũng cảm thấy từng rung động của Phó Nhiễm, Minh Thành Hữu kéo khóe miệng mỉm cười, duy trì tư thế bất động ban đầu.

 

Bên ngoài dù sao vẫn là lạnh, nhịp tim Phó Nhiễm nhanh chóng trở lại bình thường.

 

Hai tay cô đẩy Minh Thành Hữu ra, lấy giấy từ trong túi xách ra soi gương trang điểm lau sạch sẽ dấu son, vì hôn mãnh liệt mà dính xung quanh. Minh Thành Hữu dựa bên cạnh xe, thu hồi những động tác vừa rồi của cô vào mắt. Phó Nhiễm sửa sang xong, đem tóc lộn xộn hất ra sau gáy, cô cũng không giận, chỉ nặn ra nụ cười nhẹ.

 

“ Dạ dày còn đau không? Có muốn đi bệnh viện nữa không?”

 

Minh Thành Hữu làm như không thấy thâm ý vừa rồi của cô.

 

“ Một nụ hôn so với uống thuốc có tác dụng hơn. Xem ra sau này khi bị bệnh, anh nên tìm em là được”.

 

Phó Nhiễm ném khăn giấy vào thùng rác cách đó không xa, cô lấy chìa khóa xe từ trong túi, đi lướt qua người Minh Thành Hữu.

 

Hắn níu cánh tay cô lại.

 

“ Phó Nhiễm “

 

Phó nhiễm nghiêng đầu, ngẩng đầu lên nhìn về Minh Thành hữu.

 

“ Em có phải là phụ nữ không?”

 

Hắn cau mày tỏ vẻ hoài nghi.

 

“ Chẳng lẽ không kích động sao? Cũng không có dục vọng?”

 

Chân mày Phó Nhiễm càng nhíu chặt.

 

“ Rốt cuộc là anh muốn nói gì?”

 

“ Phó Nhiễm, anh không bên cạnh em hai năm qua làm sao em chịu được?”

 

Phó Nhiễm xoay người đối mặt với Minh Thành Hữu, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn trong màn đêm càng phát ra vẻ tức giận. Gương mặt Phó Nhiễm tỉnh táo nhưng giọng nói vì tức giận không rõ còn nguyên nhân gì mà có chút run rẩy.

 

“ Lời này tôi nên hỏi anh mới phải. Anh đã có đám oanh oanh yến yến bên cạnh, tại sao còn không ngừng quấn lấy tôi? Nói cho cùng tôi không phải phụ nữ, anh không biết sao?”

 

Cô bước qua bên người hắn, mở cửa xe ngồi vào trong liền lái xe rời đi.

 

Thần sắc Minh Thành Hữu hơi giật mình, ngẫm nghĩ trong nháy mắt chiếc Audi màu đỏ đã chạy qua thật nhanh. Người phụ nữ này càng ngày càng khó lường, còn có thể lái xe không?

 

Di động trong túi bất ngờ đổ chuông, hắn không cần nhìn cũng đã biết là ai gọi tới.

 

Nhạc chuông này cũng không giống với các nhạc chuông khác.

 

Minh Thành Hữu nhìn đuôi xe Phó Nhiễm biến mất khỏi tầm mắt mới nhận

 

Đôi tay Phó Nhiễm nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, sự trong sạch này cô tự biết. Hai năm qua, hắn mới là vượt qua như thế nào?

 

Cô lắc lắc đầu, suy nghĩ vớ vẩn, chuyện của hắn cùng cô không liên quan.

 

“ Alo ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-237.html.]

Giọng Minh Thành Hữu vang lên.

 

"Thành Hữu, đang làm gì?"

 

Tên của cô ta, hắn chỉ đặt ở trên điện thoại di động một chữ M, Minh.

 

Vưu Ứng Nhụy đã nói qua, cô sinh ra phải làm người của Minh gia, c.h.ế.t cũng phải là quỷ của Minh gia.

 

Hắn mở cửa xe ngồi vào, vừa khởi động xe.

 

“ Em đang làm gì?’’

 

Hắn không muốn nói chuyện, Vưu Ứng Nhụy cũng chưa bao giờ hỏi tới.

 

“ Xem tivi, cực kỳ buồn chán.”

 

“ Rãnh rỗi thì cùng bạn bè ra ngoài dạo phố, đưa thẻ tín dụng còn có thể để em nhàm chán sao?”

 

Khóe miệng Minh Thành Hữu mềm hơn, gương mặt đẹp đào hoa cùng đôi mắt hẹp dài sâu thẳm. Bên đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nũng nịu.

 

“ Anh coi em là trạm kiểm soát hả? Em muốn được ở bên cạnh anh”.

 

Vưu Ứng Nhụy không biết chuyện Minh Thành Hữu, nhưng thư ký Nghê cùng cô có quan hệ rất tốt, hơn nữa Lý Vận Linh cũng từng nói bóng nói gió, chỉ trừ khi cô thật kh mới không hiểu.

 

“ Ứng Nhụy !”.

 

Minh Thành Hữu lái xe ra đầu phố.

 

“ Anh đã nói trước với em về chuyện này. Anh không dối gạt em những chuyện này anh nhất định phải làm”.

 

“ Em biết rõ !”.

 

Gánh nặng trong lòng Vưu Ứng Nhụy liền tan biến, như thường lệ Minh Thành Hữu không giấu giếm đối với cô.

 

“ Em ở trường cũng rất tốt. Anh đừng lo lắng cho em”.

 

Phó Nhiễm lái xe về đến nhà, còn chưa vào cửa chính từ xa đã thấy đèn phòng khách sáng. Cô đậu xe xong đi vào trong, đứng trước cửa thay dép thấy Phó Tụng Đình và Phạm Nhàn đang ngồi xem tivi.

 

"Cha mẹ, còn chưa ngủ?"

 

Phạm Nhàn ngoắc tay.

 

“ Đang chờ con về. Cha con nhất định muốn chơi với con hai ván cờ, xem tài nghệ của con có tăng lên hay không?”.

 

Phó Nhiễm cởi áo khoác ra móc lên giá treo, cô đi theo Phó Tụng Đình tới trước cửa sổ, rèm màu vàng nhạt được kéo qua một bên, ánh đèn màu cam chiếu xuống thật ấm áp.

 

Phó Nhiễm ôm gối dựa bên cửa sổ, lúc còn nhỏ cô nhớ trong sách có một câu nói.

 

Cho dù có người trôi giạt lưu lạc bên ngoài bao xa, cho dù có người phải chịu uất ức đến cỡ nào, trước dân tộc Hồi, chùm đèn trong nhà mãi luôn thắp sáng vì người đó.

 

Cho đến hôm nay, cô mới hiểu ra ý nghĩa sâu sắc này.

 

Phạm Nhàn quan tâm mang thức ăn khuya lên, Phó Tụng Đình khi chơi cờ cũng không muốn nhân nhượng, ông nói ông muốn khiến Phó Nhiễm học thật tốt, về sau không sợ trong nhà không có ai đánh cờ cùng ông mà nhàm chán.

 

Cuộc sống của Phó Nhiễm vẫn bình thường như cũ, nhưng trên thực tế cũng đang hướng tới một ngã rẽ lớn.

 

Thỉnh thoảng Minh Thành Hữu sẽ xuất hiện trong vòng luẩn quẩn với cô, bọn họ vốn không nên ở cùng một chỗ, lần một lần hai có thể nói là ngoài ý muốn, ba lần bốn lượt thậm chí tám chín phần mười thì sao có thể chạm mặt đây? Vậy chính là có người cố ý rồi.

Loading...