Hóng Chuyện Ăn Dưa Trúng Ngay Chính Mình, Tôi Tự Bạo Để Phản Công - Chương: 05

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:04:52
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cha Tô Tô bước lớp đúng lúc.

Mẹ Tô diện bộ đồ phong cách tân cổ điển màu trắng trăng, đeo dây chuyền ngọc trai, thanh lịch và đúng mực.

Cha Tô mặc Tây phục chỉnh tề, khí chất trầm . Hai bước thu hút ít ánh .

「Đó là ba của Tô Uyển Uyển ? Khí chất quá.」

「Nghe ba bạn là quản lý cấp cao của công ty niêm yết, là nghệ sĩ piano.」

「Hèn gì Tô Uyển Uyển xuất sắc thế...」

Tô Uyển Uyển tiến tới, mật khoác tay Tô, nhỏ to điều gì đó.

Mẹ Tô dịu dàng xoa đầu cô , khung cảnh ấm áp tươi .

cúi đầu gửi WeChat cho ba Chu: 「Ba, ba đến ?」

Ba Chu hồi âm ngay lập tức:

「Ở đầu cầu thang! Toà nhà hoành tráng thật, cứ như mê cung !」

nhịn bật .

Đang thì ở cửa lớp vang lên giọng sang sảng:

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

「Tiêu Tiêu! Có lớp 11-1 ở đây ?」

Cả lớp im phăng phắc trong tích tắc.

Tất cả đồng loạt cửa.

Ba Chu mặc chiếc áo thun Đầu Bếp Thần Thánh nổi bật, quần sẫm màu, tay xách một cái... túi giữ nhiệt?

Ba ở cửa, nụ chất phác, ánh mắt tìm kiếm trong lớp.

Thấy , mắt ba sáng lên, sải bước tới:

「Cuối cùng cũng tìm thấy ! Trường các con to thật, ba vòng vòng mất ba lượt!」

dậy: 「Ba, bên ạ.」

Ba Chu tới, đặt túi giữ nhiệt lên bàn :

「Mang cho con đây, ăn lúc còn nóng nhé. Thịt kho tàu, sáng nay mới xong, béo mà ngấy!」

Mùi thơm của thịt kho tàu thoang thoảng bay từ kẽ hở của túi giữ nhiệt.

Mấy bạn học xung quanh khẽ hít hà cái mũi.

Cha Tô Tô cũng sang.

Mẹ Tô khẽ nhíu mày, cha Tô biểu lộ gì nhiều nhưng ánh mắt chút phức tạp.

Tô Uyển Uyển đúng lúc lên tiếng, giọng dịu dàng:

「Cháu chào chú Chu. Chú bên ạ, cháu để chỗ cho chú .」

chỉ một chỗ trống ở hàng giữa.

Ba Chu xua tay, sảng khoái :

「Không cần cần, chú phía , cho tiện.」

Nói đoạn, ba tự nhiên xuống vị trí sát cửa sổ hàng cuối cùng xuống, móc điện thoại , thành thạo mở trò Đấu Địa Chủ.

Nụ của Tô Uyển Uyển cứng .

Vương Thiến lẩm bẩm nhỏ: 「 là thiếu ý thức...」

Giọng cô lớn, nhưng mấy xung quanh đều thấy.

Ba Chu dường như cũng thấy, ba ngẩng đầu Vương Thiến, hì hì hỏi:

「Cô bé, cháu gì cơ?」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hong-chuyen-an-dua-trung-ngay-chinh-minh-toi-tu-bao-de-phan-cong/chuong-05.html.]

Vương Thiến đỏ mặt, lắp bắp:

「Dạ... gì ạ...」

「Ồ,」 ba Chu gật đầu, nghiêm túc , 「Nếu chê chú chơi điện thoại ồn thì chú tắt tiếng.」

Nói xong, ba thật sự chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng.

Vương Thiến mặt càng đỏ hơn, cúi đầu dám lời nào.

Tô Uyển Uyển vội vàng hòa giải:

「Chú Chu chú đừng để tâm nhé, Thiến Thiến bạn ý đó ...」

「Không ,」 ba Chu phẩy tay, rạng rỡ, 「Chú mà, các cháu áp lực học tập lớn, họp phụ nghiêm túc lắng . Con gái chú bảo , dặn chú đừng nó mất mặt. Chú hứa, tuyệt đối giữ im lặng!」

Nói xong, ba thật sự cúi đầu, tâm ý chơi phiên bản Đấu Địa Chủ im lặng.

Thầy chủ nhiệm Lý bước , buổi họp phụ chính thức bắt đầu.

Nửa đầu buổi họp là các giáo viên bộ môn lượt phân tích tình hình chung của lớp.

Ba Chu tuy chơi điện thoại nhưng mỗi khi giáo viên nhắc đến "một bạn học cần cải thiện thành tích", ba đều ngẩng đầu chăm chú, còn lấy một cuốn sổ nhỏ để ghi chép.

hàng , liếc thấy dáng vẻ nghiêm túc đó của ba mà lòng thấy ấm áp.

Sau khi phân tích xong tình hình chung là đến phần "Phụ học sinh ưu tú chia sẻ kinh nghiệm".

Thầy Lý mỉm về phía Tô Uyển Uyển:

「Đầu tiên, xin mời phụ của em Tô Uyển Uyển lên chia sẻ với cả lớp về tâm đắc giáo d.ụ.c của .」

Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay.

Mẹ Tô thanh lịch dậy bước lên bục giảng.

về việc đồng hành cùng con, bồi dưỡng sở thích, giáo d.ụ.c kiểu khuyến khích... thứ đều lưu loát, lời lẽ đúng mực, ví dụ sinh động.

Không ít phụ gật đầu, lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

「...Cuối cùng rằng, mỗi đứa trẻ đều là một hạt giống duy nhất, chúng cha việc cần là cung cấp mảnh đất phù hợp và kiên nhẫn chờ hoa nở.」

Mẹ Tô xong, khẽ cúi chào.

Tiếng vỗ tay càng nồng nhiệt hơn.

Tô Uyển Uyển phía , lưng thẳng tắp, mặt là nụ khiêm tốn chuẩn mực.

Vương Thiến và mấy nữ sinh theo bắt đầu nhỏ to khen ngợi "Mẹ Uyển Uyển quá", "Hèn gì Uyển Uyển xuất sắc thế".

Thầy Lý gật đầu:

「Cảm ơn chia sẻ của em Tô Uyển Uyển. Tiếp theo, chúng xin mời một vị phụ khác, về tâm đắc của một góc độ khác.」

Thầy đảo mắt khắp lớp, cuối cùng dừng ở hàng ghế cuối cùng.

「Ba của em Tiêu Tiêu, ông Chu.」

Cả lớp lặng ngắt.

Ba Chu đang cúi đầu điện thoại, dường như kịp phản ứng.

lặng lẽ đầu hiệu cho ba.

Ba Chu lúc mới ngẩng đầu lên, mặt ngơ ngác: 「Gọi ạ?」

Thầy Lý mỉm gật đầu:

「Ông Chu, mời ông lên đây chia sẻ một chút.」

Ba Chu gãi đầu dậy, nhét điện thoại túi, lầm bầm 「Sao gọi cả nhỉ」, bước lên bục giảng. Ba bục, xuống mấy chục con gồm phụ và học sinh, xoa xoa tay, chất phác.

「Cái đó... thầy giáo bảo thì xin vài câu. Nói đừng nhé.」

 

Loading...