Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-04-03 14:37:31
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trần Thắng Thanh đầu cô, ánh mắt trong đôi mắt dài hẹp khiến thấy hoảng.”

 

Dương Thu Cẩn đến mức sởn gai ốc, từ từ buông tay , thầm nghĩ, bất kể Trần Thắng Thanh thích cô cắt tóc , từ nay về thể giống như những phụ nữ ở quê sống dựa dẫm đàn ông, coi chồng là trời, cái gì cũng theo chồng, suốt ngày quanh chồng con đến mức đ-ánh mất bản , sống cả đời mụ mị .

 

Trần Thắng Thanh cô một lúc lâu, khóe miệng khẽ nhếch lên:

 

“Em giác ngộ tư tưởng như là chuyện .”

 

Dương Thu Cẩn sinh trong một gia đình trọng nam khinh nữ, cô tính tình quá nhu nhược thể lên , còn cha cô là một kẻ tệ bạc bài bạc r-ượu chè đủ cả.

 

Dương Thu Cẩn lớn lên trong một gia đình như , đ-ánh c.h.ử.i và hành hạ đủ điều.

 

Trần Thắng Thanh luôn lo lắng cô sẽ ảnh hưởng bởi gia đình đẻ, bên ngoài trông mạnh mẽ nhưng bên trong nhu nhược như , gặp chuyện dám lên đấu tranh, chủ kiến riêng.

 

Bây giờ thấy cô kiên trì giữ vững cái , quyết tâm đổi như thế , thấy .

 

Ít nhất là khi tuần tra biên giới nhiệm vụ vắng nhà dài ngày, lo lắng con cô bắt nạt.

 

Dương Thu Cẩn:

 

......

 

Vừa mới nãy còn mặt nặng mày nhẹ, giây ngay , đúng là Trần Thắng Thanh kỳ quặc.

 

Thấy còn ý kiến gì về việc cô cắt tóc nữa, cô cũng lười tranh cãi tiếp, cô xuống cạnh bàn ăn :

 

“Có chuyện , em thấy cần thiết rõ với một chút.”

 

Cô kể những lời Trần Thiên Hữu buổi trưa cho , buồn bã cúi đầu :

 

“Trước đây nhà, em ở ngoài lính vất vả thế nào, bất kể lúc đó em gả cho cam lòng đến thì chúng cuối cùng cũng là vợ chồng, sinh con , em nghĩa vụ giữ gìn cái nhà .

 

Em tận tâm tận lực đối xử với cha , đối xử với con, mang tất cả những gì nhất cho họ mà từng nghĩ đến việc đối xử với bản một chút nào.

 

đến đơn vị, thấy các chị dâu khác sống rạng rỡ xinh thế nào, thấy những lời chế giễu liên tiếp của khác, em mới hiểu đây quá khắc nghiệt với bản .

 

Mà đứa con em vẫn hằng ngày tận tình dạy dỗ nuôi nấng, mới chỉ sang nhà khác chơi một ngày những lời tổn thương em như .

 

Em buồn, đau lòng, cảm thấy những gì đây đều là một trò .

 

Anh em giác ngộ tư tưởng, thực , là em đột nhiên nghĩ thông suốt .

 

Phụ nữ cả đời chẳng dựa dẫm ai cả, thể dựa mãi mãi chỉ chính thôi.

 

Từ nay về em sẽ sống cho bản .

 

Hai cha con cứ sang một bên , chúng hợp thì ở, hợp thì cái danh phận vợ, em cũng chẳng thiết tha gì .”

 

Cô tuôn một tràng những uất ức và quyết tâm của , Trần Thắng Thanh lúc đầu thì kinh ngạc, đó là im lặng, thẳng , “chát" một tiếng chào cô theo đúng quân lễ:

 

“Em chịu khổ .

 

Từ nay về , em gì thì , chỉ cần chuyện vi phạm pháp luật kỷ luật, tuyệt đối sẽ ngăn cản.”

 

Một phụ nữ sinh con đẻ cái cho , nén nhịn chịu đựng bấy nhiêu năm, con cái hiểu chuyện tổn thương lòng cô, chồng như cũng tròn bổn phận, để cô chịu bao uất ức mà chẳng hề .

 

thể thẳng thắn những uất ức với , ngoài sự kinh ngạc, thấy mừng nhiều hơn.

 

Vợ chồng với thì nên chuyện cho sáng sủa, thì sửa, chuyện thì giải quyết.

 

Nếu hai cứ luôn giấu giếm, chịu , cũng giải quyết thì mâu thuẫn sẽ ngày càng sâu sắc, đến lúc cả hai chịu đựng nổi mà bùng nổ thì mối quan hệ hôn nhân của họ cũng đến hồi kết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-nhan-sap-dat-gap-anh-o-cuoi-troi-tay-bac/chuong-56.html.]

Anh may mắn vì Dương Thu Cẩn hết những uất ức trong lòng, cho cơ hội để giải quyết vấn đề.

 

Anh xới hai bát cơm đặt mặt Dương Thu Cẩn:

 

“Chúng ăn cơm .”

 

“Thiên Hữu...”

 

Dương Thu Cẩn theo thói quen ngoài sân.

 

“Đừng quản nó.”

 

Trần Thắng Thanh thần sắc nghiêm nghị:

 

“Về chuyện giáo d.ụ.c Thiên Hữu, thấy cần rõ với em.

 

Đứa bé Thiên Hữu như em , nó ngạt trong bụng nên phản ứng phần chậm chạp.

 

tính cách và hành vi của nó chẳng thấy chỗ nào là chậm chạp cả.

 

Em dạy dỗ nó hẳn hoi nhưng nó cứ liên tục gây chuyện, em một trông nó mệt mỏi rã rời, khó tránh khỏi việc kiềm chế tính khí mà đ-ánh mắng nó.

 

Nó là hạng “nhớ ăn nhớ đòn", chỉ nhớ đ-ánh chứ nhớ vì đ-ánh, nên mới những lời em tổn thương như .

 

Nếu nó nhận lầm của thì chúng đổi phương pháp giáo d.ụ.c khác.

 

Từ nay về em cứ lạnh nhạt với nó, cứ chăm sóc cho bản .

 

Con trai từ nhỏ đến lớn đều là hạng “xương rẻ quạt", em càng lạnh nhạt nó càng lời.

 

Đợi đến thời cơ thích hợp, em cho nó vài viên kẹo là cơ bản thể nắm thóp .”

 

“Nói cứ như hiểu nó lắm .”

 

Dương Thu Cẩn Trần Thắng Thanh vẻ bài bản, ngước mắt :

 

“Hồi nhỏ chắc cũng thế chứ gì.”

 

Phải rằng trong mắt ngoài, Trần Thắng Thanh luôn là một thanh niên ưu tú tính tình hiền lành đấy.

 

Trần Thắng Thanh mà thừa nhận hồi nhỏ cũng nghịch ngợm chứ.

 

Hồi nhỏ thông minh và điều hơn thằng nhãi Thiên Hữu nhiều, chỉ quậy phá ở trong nhà thôi, mà đó còn cách dỗ dành cha để tha thứ, như thằng nhóc , câu nào là tăng xông câu đó.

 

Hai vợ chồng lặng lẽ ăn cơm trong phòng khách.

 

Trong lúc đó Dương Thu Cẩn chút mủi lòng để dành cơm cho Trần Thiên Hữu, nhưng Trần Thắng Thanh thái độ cứng rắn ngăn :

 

“Đã đổi cách dạy dỗ thằng nhãi ranh thì sắt đ-á cái lòng .”

 

Dương Thu Cẩn nghĩ cũng đúng, cô tự thấy đủ nghiêm khắc với con , nhưng nhiều khi vẫn nỡ, vẫn nuông chiều nó, thế nên mới khiến thằng nhóc cảm thấy cô chỉ là “khẩu xà tâm phật".

 

Từ hôm nay trở , cô cứ theo ý kiến của Trần Thắng Thanh, để rèn giũa mớ tính của thằng nhãi xem .

 

Ăn cơm xong, hai vợ chồng ai việc nấy, dọn dẹp rửa ráy.

 

Trần Thắng Thanh đặc biệt sang nhà bên cạnh tìm Vương Kiến Quân, kể qua chuyện định dạy dỗ thằng con một trận, về nhà sửa dây điện và bóng đèn hỏng.

 

Trần Thiên Hữu ở nhà họ Vương đang chơi đùa hăng say với chị em nhà đó.

 

Vương Tùng Dương nhỏ hơn Trần Thiên Hữu hai tuổi, tính tình cũng giống hệt Trần Thiên Hữu, đều là hạng nghịch ngợm phá phách, .

 

Lương Tuyết Tình là yêu sạch sẽ, ngày nào nhà cửa cũng dọn dẹp ngăn nắp, hai con khỉ con tụ một chỗ cho nhà cửa loạn cào cào, khiến Lương Tuyết Tình nhức hết cả đầu.

Loading...