Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc - Chương 210
Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:07:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái là gì , hồi em m.a.n.g t.h.a.i Thiên Hữu, sắp sinh đến nơi còn lên núi cõng một gùi đầy cỏ lợn, kết quả sơ ý trượt chân ngã một cái, ngoài trừ đau bụng thì chẳng hết."
Dương Thu Cẩn như chuyện gì.
Trần Thắng Thanh mà xót xa, nắm tay cô về phía nhà ăn mới xây của trang trại:
“Trước khác nay khác, đây nhà, em ai để nương tựa nên việc gì cũng tự .
Bây giờ ở bên cạnh em , em tập cách dựa dẫm , giao việc cho , để thực hiện trách nhiệm của một chồng."
“Được , em , đừng giận nữa.
Em kể , lúc nãy em lái máy cày, đứa bé trong bụng đạp em..."
Cô chi-a s-ẻ chuyện lúc nãy với Trần Thắng Thanh, bảo:
“Em đói , ăn thật nhiều món ngon, chúng mau ăn cơm thôi."
Trần Thắng Thanh đây là thứ hai cha, nhưng vẫn là đầu cảm nhận niềm vui khi con ở trong bụng.
Anh cúi xuống áp tai cái bụng nhô lên của Dương Thu Cẩn ngóng một hồi nhưng chẳng thấy gì.
Nghe thấy cô kêu đói, hai lời đưa cô đến nhà ăn lấy cơm.
Trang trại chăn nuôi thành mở rộng từ nửa năm , hiện tại chiếm diện tích một trăm mẫu, chia thành các khu chăn nuôi gia cầm, gia súc riêng biệt, sử dụng máy dọn phân bán tự động nhập khẩu từ Liên Xô.
Gia cầm nuôi theo mô hình nửa nhốt nửa thả, quy mô chăn nuôi mở rộng gấp năm , công nhân cũng tăng từ sáu lên năm mươi , trở thành một nhà máy chăn nuôi cỡ trung bình.
Khi một nhà máy đạt đến quy mô nhất định, cơ sở hạ tầng cũng mở rộng, ví dụ như ký túc xá công nhân, nhà ăn công nhân, phòng giải trí đều xây mới đầu năm.
Lúc đúng giờ cơm, trong nhà ăn lớn lắm, công nhân đến ăn đầy một nửa.
Theo ý của Dương Thu Cẩn, công nhân tuyển trang trại đa phần là nhà của công nhân nông trường, một phần nhỏ là những dân lao động việc nặng nhọc.
Các nữ công nhân thường tự nấu ăn ở nhà, ăn ở nhà ăn đa là những thanh niên độc .
Trừ phi hôm nào nhà ăn nấu món ngon, nếu nhà ăn của trang trại lúc nào cũng vắng vẻ.
Dương Thu Cẩn cùng Trần Thắng Thanh và một đám trẻ đến nhà ăn lấy cơm, đương nhiên thu hút ánh của các công nhân, lượt chào hỏi:
“Dương trường trưởng, đến lấy cơm ?
Đây là nhà của cô, Trần phó trung đoàn trưởng ?
Trông phong độ quá."
Dương Thu Cẩn hiếm khi đến nhà ăn lấy cơm, thấy công nhân chào hỏi, cô đều hì hì trả lời từng .
Vì ăn nhiều nên nhà ăn cũng nấu quá nhiều món, hôm nay món xương cừu hầm khoai tây, hành tây trộn, củ cải luộc, canh bắp cải, ngoài còn màn thầu ngũ cốc, là bột mì trắng trộn với bột ngô và bột cao lương lên men, hấp khá mềm, thêm cả cơm trắng nữa.
Trần Thắng Thanh lấy mỗi món mười phần, mượn mấy cái chậu lớn của nhà bếp đựng đầy ắp, bảo Lý Đại Đản, Trần Thiên Hữu, Vương Tùng Nguyệt... mấy đứa nhỏ phụ bưng về phòng Dương Thu Nguyệt ở để chuẩn ăn cơm.
Đám trẻ Trần Thiên Hữu săn ngoài bãi hoang cả buổi sáng, săn hai con thỏ rừng và hơn mười con chuột đồng, tất cả đều Trần Thắng Thanh lột da băm nhỏ, đó mua thêm ít rau củ tươi ở cửa hàng thực phẩm phụ, định một nồi lẩu ăn với cơm theo yêu cầu của lũ trẻ.
Lúc , cái gọi là lẩu chính là dùng ớt băm, tương đậu bản, ớt khô, hoa tiêu khô, gừng, hành, tỏi và các loại gia vị tự xào, thêm nước đun sôi là xong.
Người xào gia vị là Dương Thu Nguyệt, cô xào xong cốt lẩu, đặt lên bếp lò than tổ ong cháy đỏ, cho thịt thỏ, thịt chuột băm sẵn nồi nấu, đợi thịt gần chín thì cho bắp cải rửa sạch, củ cải thái lát, khoai tây, mộc nhĩ ngâm nở, nấm hương, măng sợi một lượt.
Trong nồi sôi sùng sục bọt khí, căn phòng nhỏ của Dương Thu Nguyệt tràn ngập mùi lẩu thơm nồng.
Dương Thu Cẩn và lũ trẻ ngửi thấy mùi thơm mà ngừng nuốt nước miếng, cô cầm đũa định ăn thì Dương Thu Nguyệt bảo:
“Chị, đợi một chút, còn một vị khách nữa đến ăn cơm cùng chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-nhan-sap-dat-gap-anh-o-cuoi-troi-tay-bac/chuong-210.html.]
Tay Dương Thu Cẩn khựng :
“Ai ?"
“Anh đến ngay đây ạ."
Dương Thu Nguyệt mỉm :
“Chị mà."
Tim Dương Thu Cẩn nảy lên một cái, trong lòng lờ mờ một dự đoán.
Không lâu , vị khách trong miệng Dương Thu Nguyệt tới.
Quả nhiên ngoài dự liệu của Dương Thu Cẩn, vị khách đó chính là Phạm Sùng với vóc dáng vạm vỡ như gấu.
Phạm Sùng lẽ ngờ Dương Thu Nguyệt gọi đến ăn cơm mà trong phòng đông thế , khi phòng, chút gượng gạo chào:
“Dương trường trưởng, Trần phó trung đoàn trưởng chào hai ."
Dương Thu Cẩn “ừ" một tiếng, liếc Dương Thu Nguyệt một cái bảo:
“Ngồi ."
“Phạm Sùng, đây ."
Dương Thu Nguyệt nhận ánh mắt của chị , mỉm , bảo mấy đứa nhỏ nhích một chút, nhường một chỗ cho Phạm Sùng cạnh cô.
Phạm Sùng xuống, Dương Thu Nguyệt cầm đũa, gắp liên tục thịt thỏ, thịt chuột chín trong nồi bát .
Lần thì ai cũng thấy gì đó .
Trần Thiên Hữu kêu lên:
“Dì nhỏ, trong nồi bao nhiêu thịt , dì cứ gắp cho chú Phạm mãi thế, sắp hết sạch .
Trước đây dì thương cháu nhất, gì ngon cũng gắp cho cháu, giờ đổi ."
“Em ngốc thế, chú là đối tượng của dì nhỏ ?
Từ nay về , em đừng hòng ăn thịt dì nhỏ gắp cho nữa."
Lý Đại Đản hả hê .
“Cái gì?!"
Trần Thiên Hữu ngây , trợn tròn mắt qua giữa Dương Thu Nguyệt và Phạm Sùng, “Dì nhỏ, dì quen chú Gấu...
, chú Phạm từ bao giờ thế?"
“Quen một thời gian ."
Dương Thu Nguyệt mím môi thẹn thùng :
“Hôm nay dì nhân lúc đều ở đây để mắt ."
Phạm Sùng vốn ngờ cô đột ngột giới thiệu với gia đình, trong lòng thấy thoải mái cho lắm, hai họ rõ ràng là quan hệ kiểu nam nữ tự nguyện, từ bao giờ thành đối tượng .
Anh định mở miệng phủ nhận, nhưng liếc sang thấy đôi mắt xinh đang của Dương Thu Nguyệt chứa đựng một tia cảnh cáo, tim thót , hiểu rằng nếu lúc dám thừa nhận, nể mặt cô thì quan hệ giữa hai e là sẽ chấm dứt tại đây.
Anh cắt đứt với Dương Thu Nguyệt, thậm chí việc cô đột ngột giới thiệu với gia đình, cũng thấy bài xích đến .