chằm chằm họ: "Các vị Lục Chính Lâm c.h.ế.t ? Nạn nhân của vụ án mạng ở đây chính là ông ."
Chiếc bật lửa Bùi Tri đang xoay trong tay rơi phịch xuống đất: "Anh gì cơ?!"
14
Tệp đính kèm trong thư điện t.ử là một bức ảnh. Khoảnh khắc mở , ánh mắt kinh hoàng tột độ của thiếu nữ đập thẳng màn hình.
Bức ảnh giống hệt bức lấy từ hốc mắt Trần Hào, nhưng y chang.
Cùng một bối cảnh, nhưng góc độ và biểu cảm chút khác biệt.
Điều đó nghĩa là, những bức ảnh như thế chỉ một tấm.
Lục Chính Lâm c.h.ế.t, mà thư điện t.ử gửi khi ông qua đời.
Vì , thực sự gửi thư điện t.ử để hẹn họ tuyệt đối là Lục Chính Lâm.
Ba còn kiên quyết cho xem nội dung thư. Từ thư của Trình Nhượng thể thấy, tự xưng là Lục Chính Lâm gì nhiều.
Ngoài tệp đính kèm cùng thời gian địa điểm, chỉ một câu "Nếu xuất hiện, hậu quả tự gánh chịu" mà thôi.
Điều đó cho thấy tầm quan trọng của sự việc, khiến họ vượt cả ngàn dặm đến đây.
"Cô gái trong ảnh là ai?" chỉ bức ảnh và hỏi mấy họ.
Mấy họ đồng loạt lắc đầu như chong ch.óng: "Không ."
"Không mà các vị đến tận đây chỉ vì một bức ảnh ?"
Tưởng Du Sâm: "Bức ảnh đó là gửi cho (Trình Nhượng). Chúng vì chuyện , đừng hỏi chúng ."
"Làm của hai họ là cái ? Anh từng thấy ?"
chỉ Bùi Tri và Quý Nhã Nam: "Chưa từng thấy, đoán thôi. Của hai là cái ?"
"Không ." Hai đồng thanh đáp.
cầm bức ảnh hỏi Trình Nhượng: "Anh thấy ảnh mới đến, nhưng cũng quen ?"
Trình Nhượng gật đầu: "Không quen. cũng quen Lục Chính Lâm. rõ tại ông gửi cho một email như ."
"Không quen mà cũng đến đây?"
"Rảnh rỗi quá nên đến xem . Ai ngờ c.h.ế.t . Hồi nhỏ sống đảo , hơn hai mươi năm về, nhân cơ hội về thăm một chút."
"Thế còn các ? Đừng là cũng quen Lục Chính Lâm nhé?"
Mấy định thôi, nhưng hề phủ nhận.
Ba chắc chắn là quen .
"Sắp đến giờ hẹn , lên đó."
Trình Nhượng cầm điện thoại, lập tức hướng về phía ngọn hải đăng.
"Lục Chính Lâm c.h.ế.t ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-dao/chuong-8.html.]
" . ông hẹn bảy giờ, lỡ ma quỷ thật thì ? Nếu lên đúng giờ, nhỡ ông bắt tự chịu hậu quả thì đây? Dù cũng c.h.ế.t, lên đó dạo một vòng đúng giờ cũng chẳng mất gì."
Ba còn cũng bắt đầu bước .
"Đội trưởng Trần, cần ngăn họ ? Hiện trường vụ án..."
Nghĩ đến hiện trường khám nghiệm và đốt giấy mấy , chẳng còn gì để phá hoại nữa, khoát tay: "Cứ để họ . Cử canh gác xung quanh từ xa, xem liệu 'con ma' nào xuất hiện ."
"A? Thật sự ma ?" Tiểu Hà ngây ngốc hỏi.
"Lòng quỷ. Đã hẹn tất cả đến đây, chắc chắn chỉ để họ tham quan một chuyến về . Cảnh giác lên. Nghi phạm khả nghi xuất hiện là bắt ngay."
15
Nhìn bóng lưng mấy sắp biến mất ngọn hải đăng từ xa, tập trung Trình Nhượng đang đầu.
Mùi nước hoa thoang thoảng ch.óp mũi lúc nãy khi cầm điện thoại hình như vẫn tan hết.
Một đàn ông cao lớn mà xịt nước hoa quá nồng. Tuy khó chịu, nhưng vẻ lố, cứ như thể đang che đậy điều gì đó.
Mấy họ im lặng, giao tiếp với . Khi lên đến đỉnh hải đăng cũng , một lúc biến mất khỏi tầm , lẽ là hoặc khuỵu xuống.
Ánh mắt dán c.h.ặ.t mặt biển, chờ đợi thứ năm xuất hiện.
Liệu Giang Tầm tự sa lưới ?
Đột nhiên, ngọn hải đăng vang lên một tiếng hét ch.ói tai.
rút s.ú.n.g và nhanh ch.óng chạy về phía đó. Tiếng hét đột ngột dừng , chuyển thành tiếng hát run rẩy.
Chắc là Quý Nhã Nam, vì chỉ cô là phụ nữ.
Khi sắp chạy đến chân hải đăng, Quý Nhã Nam đang sát mép, trèo lên lan can ngoài, giơ tay hét lớn: "Đừng động! Đừng lên đây! Nếu còn lên nữa sẽ nhảy xuống ngay!"
Chúng buộc dừng : "Trên đó còn khác ? Chuyện gì đang xảy ?"
Không đúng. Rõ ràng là ai khác đến gần ngọn hải đăng cả.
"Những ?"
Quý Nhã Nam thèm lời . Cô tự tiếp tục hát, hát nhảy múa lan can bên ngoài. Có vài cô suýt trượt chân, cực kỳ nguy hiểm.
"Cảnh... Cảnh sát! một chuyện thú tội." Quý Nhã Nam lan can nguy hiểm nhất, la lớn xuống .
"Xuống đây !"
"Không, thể..."
Không thể hiểu chuyện gì đang xảy đó, Quý Nhã Nam ở vị trí nguy hiểm nhất. Chúng dám manh động: "Được , cô ."
" từng ép một cô gái nhảy múa . với cô , nên tôn trọng ý của cô . sai , thật sự sai , xin hãy tha thứ cho ..."
"Cô gái đó là ai? Giang Tầm ?" Giữa tiếng gió biển rít gào, hô lên cái tên đó, chuyện dường như sắp sáng tỏ.
Không ai trả lời . Quý Nhã Nam vẫn chịu xuống, Tưởng Du Sâm trèo lên, sát vai Quý Nhã Nam, cả hai run rẩy một cách nguy hiểm.