"Con thuyền đ.á.n.h cá đó bão cuốn trôi đến đây một năm nọ. Chẳng nó từ tới, lúc trôi đến thì thuyền còn một ai. Có lẽ họ cùng cơn bão, chỉ còn con thuyền trống rỗng lao thẳng về phía hải đăng trong bão tố."
"Vậy, vàng mã là đốt cho những con thuyền đó ?"
"Cậu nhóc , quen họ mà đốt? dư tiền đốt , kiếm tiền khó khăn thế nào ? Cái già mỗi tháng chỉ trợ cấp 100 tệ, chẳng gì, tiết kiệm chút tiền cũng moi móc từng đồng!"
"... Vậy ông về con thuyền đó gì..."
"Ai thuyền! là cái tháp ! Là cái tháp con thuyền dần dần trôi đến!"
"Khoan …" cố gắng tiêu hóa những lời Trần Minh Hổ : "Lúc con thuyền đó trôi đến chẳng đang bão lớn ? Sao tháp ?"
Trần Minh Hổ thở dài: "Một đáng thương thôi. Ông điên điên khùng khùng ở ngọn hải đăng bỏ hoang chờ con suốt nửa đời , ngày nào cũng thắp đèn. Khi con thuyền đó trôi tới, ông cứ tưởng con trai về . rốt cuộc chẳng gì cả. Thế là ông nhảy thẳng xuống từ đây..."
7
Người đáng thương trong lời Trần Minh Hổ chính là Giang Hà, một gác hải đăng.
Ông gác tháp nửa đời , nhưng con trai ông là Giang Hổ gặp nạn khi khơi.
Ngọn hải đăng rực sáng dẫn lối cho vô trở về, nhưng thiếu vắng duy nhất con trai ông .
Từ đó về , Giang Hà trở nên còn tỉnh táo, ký ức thường xuyên rối loạn, lúc nào cũng nghĩ Giang Hổ vẫn còn sống.
Một như thể tiếp tục là gác hải đăng đạt tiêu chuẩn nữa.
Mất việc, Giang Hà trở về hòn đảo nhỏ .
Mỗi khi phát bệnh, ông chạy lên ngọn hải đăng bỏ hoang , đặc biệt là những ngày mưa gió, thời tiết khắc nghiệt.
Không đèn, ông tự chế đèn. Thấu kính hỏng, ông tự mua. Cho đến một ngày, đỉnh hải đăng ngập tràn ánh sáng.
Giang Hà dùng sức lực của để thắp sáng một ngọn hải đăng bỏ hoang.
Mọi ai vạch trần ông , thậm chí đôi khi còn hùa theo diễn kịch, thêm một câu: "Đánh bắt cá thì bảo Hổ T.ử để dành cho hai con nhé, tối đợi mua về nấu cho tươi!"
Cứ như thế ngày qua ngày. Khi cơn bão ập đến, Giang Hà đang ngủ giường khi uống t.h.u.ố.c bật dậy chạy ngoài.
Ông như thể cảm nhận điều gì đó. Dường như trong một đêm mưa gió dữ dội như thế , con trai ông ...
Giang Hà chạy ngược gió bão lên đỉnh hải đăng, nhưng ông phát hiện thiết phát điện mà ông lắp đặt ai đó phá hỏng.
Đèn sáng, thấu kính xoay, ngọn hải đăng chìm trong bóng tối.
Ông lo lắng, bối rối. Ông luôn cảm thấy nếu hải đăng sáng, con trai ông sẽ bao giờ trở về nữa.
Cơn bão lớn càn quét bộ hải đăng. Ngọn đuốc mà Giang Hà thắp lên lập tức gió thổi tắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-dao/chuong-4.html.]
Ông bò buồng đèn, nhưng vì hải đăng vốn bỏ hoang nên chỉ trong chốc lát buồng đèn gió thổi tan tành, Giang Hà suýt chút nữa rơi xuống.
ông thể ngã, vẫn còn đang chờ ông , chờ ông thắp sáng ngọn hải đăng chỉ lối về nhà.
Khi thấy con thuyền đ.á.n.h cá trôi dạt biển, Giang Hà mừng rỡ điên cuồng.
khi con thuyền trống rỗng và hy vọng tan biến, Giang Hà bỗng chốc nhớ chuyện.
Con trai ông thể về nữa. Đã sớm thể về .
Trong buồng đèn bao giờ thể sáng trở , Giang Hà gieo xuống, lao những con sóng cuộn trào.
Sóng biển hung hãn, chỉ trong nháy mắt bóng biến mất.
8
Trần Minh Hổ đốt xong một xấp vàng mã mỏng, chuẩn dậy rời .
đống vàng mã còn trong túi ông : "Ông chỉ đốt chút thôi ? Định để dành đến năm ?"
Trần Minh Hổ dùng cái kẹp than mới cời tro vàng mã gõ đầu . May mà né nhanh, thì chắc chắn sẽ thêm một vết bỏng đầu.
"Bão cuốn c.h.ế.t nhiều lắm, chỗ vàng mã trong túi tôii đây, chia cho mỗi một chút cũng đủ. ghé nhiều chỗ để đốt cho từng . Đừng bảo keo kiệt, tổng cộng họ là con nhỏ . trợ cấp 100 tệ một tháng, thể nào hào phóng ."
lấy hai trăm tệ từ chiếc áo khoác đang kê lưng Trần Minh Hổ, ném cái chậu hết than: " gửi chút lòng thành."
Trần Minh Hổ lập tức đưa chân đá đổ cái chậu: "Cậu điên ! Đốt tiền Nhân dân tệ là phạm pháp đấy!"
"C.h.ế.t tiệt! quên mất!"
Trần Minh Hổ phủi sạch tờ 200 tệ, nhét túi : "Tấm lòng tui nhận, năm hộ ."
"Vậy xin đa tạ." chắp tay.
Trần Minh Hổ : "Thằng ngốc, cứ đưa thẳng cho cũng , ai từ chối tiền bao giờ."
"Ngoài ông , còn ai lên đây đốt vàng mã nữa ?"
"Chắc chắn là . Mỗi Hổ T.ử đ.á.n.h cá về đều ghé qua chia cho nhiều chúng . Những từng ăn cá nhà họ Giang thì quên họ ? Dù giờ cũng chẳng còn mấy , nhưng tóm chỉ mỗi nhớ tới họ ."
"Nhà họ Giang còn khác ?"
"Có thì , nhưng đừng phiền cô ."
"Hửm?"