Không bao lâu , chân Trình Nhượng tê cứng.
Anh con thuyền đ.á.n.h cá ở xa, mắt cay xè. Anh kéo Lục Chính Lâm lên, lợi dụng màn đêm đưa lên ngọn hải đăng.
Mặt trời mọc, ánh nắng chiếu rọi ngóc ngách hải đăng, vạn vật sinh sôi. Những con chim tìm thức ăn sẽ theo mùi vị hấp dẫn để thành chu trình sinh t.ử.
Thật .
33
"Trần Hào là một sự cố ngoài ý , kế hoạch ban đầu của là gì?"
"Không còn quan trọng nữa."
"Là quan trọng, là đang che giấu điều gì?"
chằm chằm Trình Nhượng: "Làm chắc chắn Lục Chính Lâm sẽ lên đảo? Nếu vĩnh viễn đặt chân đến đảo Lí Chu thì ?"
"Vậy thì ở một nơi khác."
"Là ở một nơi khác, là dùng cách nào đó để dụ lên đảo? Những còn đều tìm cách hẹn họ đến đảo, c.h.ế.t ở chính nơi Giang Tầm hại. Tại Lục Chính Lâm dễ dàng c.h.ế.t ở một nơi khác như thế?"
"Anh đúng. chỉ cần tìm cách khác để lên đảo thôi. Dù thì cũng may mắn, là cơ hội tự dâng đến cửa. Xem mệnh tận ."
"May mắn ? Trình Nhượng, còn đồng bọn."
thẳng mắt Trình Nhượng, gần như thể khẳng định.
"Là Diệp Thanh, đúng ?"
Trình Nhượng cau mày: "Cảnh sát Trần, đang vớ vẩn gì ? Xin đừng kéo vô tội . Diệp Thanh chỉ coi là Giang Tầm, cô cũng lừa thôi."
34
Khi tìm thấy Diệp Thanh, cô đang ở tang lễ của Lục Chính Lâm.
Trước khi yêu cầu cô cùng, Diệp Thanh tháo chiếc nhẫn tay trả Lục Hoài: "Chúng chia tay Lục Hoài. Cảm ơn , và xin ."
Lục Hoài nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn, cúi đầu gì. Anh là một thông minh.
Hẳn Lục Hoài đoán nhiều chuyện, chỉ là mà thôi.
đưa Diệp Thanh , đậu xe bên lề đường cách đồn cảnh sát xa.
Diệp Thanh nghi ngờ hỏi: " , chuyện gì cũng ."
hạ cửa sổ xe xuống, châm một điếu t.h.u.ố.c: "Không phiền chứ?"
Diệp Thanh lắc đầu: "Anh đừng hút mặt Trình Nhượng là , thích ."
"Cô đúng là lúc nào cũng nghĩ cho ."
"Biết giờ, tại trót lấy một chiếc vỏ kẹo của ."
"Một chiếc vỏ kẹo thôi ư?"
35
Cha Diệp Thanh sinh cô chỉ coi cô là của nợ.
Con gái mà, nuôi nấng như cỏ rác. Nếu nuôi nổi thì c.h.ế.t cho .
Năm hai tuổi, Diệp Thanh liên tục sốt cao, nhưng cha cô chẳng hề quan tâm.
C.h.ế.t thì c.h.ế.t, đẻ đứa khác.
Chỉ ông nội là kéo lê đôi chân què ôm cô khám bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-dao/chuong-16.html.]
Chân ông nội thương ở công trường, đó mất khả năng kiếm tiền, ở nhà hai ông cháu luôn ghét bỏ.
Thực Diệp Thanh nhớ rõ lắm, lúc hai tuổi vẫn đang sốt cao.
Cô chỉ nhớ trong cơn sốt thấy một mặc đồ đen cầm lưỡi hái ở đuôi thuyền đang tiến gần đến , thì một vệt sáng màu cầu vồng chợt xuất hiện.
Cô vô thức đưa tay nắm lấy.
Quả nhiên, cô thật sự tóm nó trong tay.
Diệp Thanh nắm c.h.ặ.t tia sáng đó, nhờ mà giữ mạng sống. Khi tỉnh , cô mới thấy đó chỉ là một chiếc vỏ kẹo.
Còn kẹo ?
Cô cũng ăn.
Cùng lúc Diệp Thanh giữ mạng sống, cha cô bỏ mạng.
Họ yêu thương cô, vì thế họ c.h.ế.t trong cơn bão.
Diệp Thanh vẫn luôn nghĩ như .
Ông nội yêu thương cô, nên cô và ông cùng tránh đợt nước biển dâng.
Diệp Thanh nắm c.h.ặ.t vỏ kẹo, vẫn còn yêu cô, và tặng cô vỏ kẹo chắc chắn cũng sẽ gặp may mắn.
Diệp Thanh vỏ kẹo thành mặt dây chuyền, đeo cổ. Ai dám giành lấy vật may mắn lấp lánh của cô, cô sẽ cho lẽ.
Diệp Thanh luôn nhớ lời ông nội , tặng cô vỏ kẹo may mắn đó tên là Trình Nhượng.
Khi Diệp Thanh gặp Trình Nhượng, và xác nhận nữa đó chính là , cô vui mừng khôn xiết.
Cô cố ý mua loại kẹo tương tự để tặng Trình Nhượng, nhưng chỉ nhận câu nhíu mày: " ăn kẹo."
Diệp Thanh nắm c.h.ặ.t mặt dây chuyền lấp lánh của , chút buồn bã.
Anh ăn kẹo, và càng nhớ cô.
cả, chỉ cần cô nhớ là .
Sau , Diệp Thanh cứ lẽo đẽo bên cạnh Trình Nhượng, tự nguyện xen những muộn phiền đang hằn khuôn mặt .
Cô cam tâm tình nguyện lợi dụng, tiếp cận Lục Hoài, tiếp cận Lục Chính Lâm, dẫn họ về đảo Lí Chu.
Ban đầu cô tốn ít công sức. Nhà họ Lục là dòng dõi nghệ thuật, họ sự kiêu ngạo riêng.
Câu Diệp Thanh thường nhất là cô xứng bước chân nhà họ Lục.
Diệp Thanh mỉm , cô quả thực xứng.
Diệp Thanh Trình Nhượng gì.
Ban đầu cô nghĩ Trình Nhượng bắt cóc Lục Chính Lâm để tống tiền, nhưng khi thấy Lục Chính Lâm c.h.ế.t t.h.ả.m, Diệp Thanh sợ hãi tột độ.
Lục Chính Lâm c.h.ế.t như thế nào?
Cô tìm thấy Trình Nhượng, giả dạng Giang Tầm lên đảo từ lâu.
Lần đầu tiên cô nhận việc Trình Nhượng , chỉ đơn thuần là để tiện cho việc ngụy trang, mà còn vì một chuyện quan trọng mà cô hề .
"Nhớ kỹ, cô quen Trình Nhượng, cô chỉ Giang Tầm mà thôi."
Sau đó, Trần Hào c.h.ế.t, Diệp Thanh càng thêm hoảng loạn.
Cô viện cớ rời đảo, tìm Trình Nhượng, bảo mau chạy trốn, và đổ tội cho tên Giang Tầm .