Hòn Đảo - Chương 14

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 03:29:32
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

khi leo lên ngọn hải đăng, thấy Giang Tầm .

Trình Nhượng bắt đầu hoảng sợ. Nửa sợi dây thừng đay treo lơ lửng một cách quái dị ngọn hải đăng. 

Cậu chợt nhớ tiếng vật thể rơi xuống lúc nãy. Cậu xuống từ đỉnh hải đăng, nhưng chẳng thấy gì cả.

Cậu chạy xuống hải đăng, theo nơi phát tiếng rơi, thì phía đột nhiên vang lên giọng của ác quỷ: "Mày gì ở đây?"

Là Trần Hào.

Trình Nhượng run rẩy kiểm soát , vết sẹo do tàn t.h.u.ố.c ở gáy phản xạ đau nhói: "Không... Không gì cả."

Trần Hào nghi ngờ, móc mười đồng: "Đi mua cho tao một bao t.h.u.ố.c lá, nhanh lên."

Trình Nhượng miễn cưỡng , , nhưng hoảng loạn.

Trần Hào chỉ hút Bạch Tướng. Trình Nhượng chạy đến quán tạp hóa gần nhất, t.h.u.ố.c Bạch Tướng hết, chỉ còn Hồng Tướng.

Lần mua nhầm Hồng Tướng, Trần Hào đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Trần Hào Hồng Tướng quá yếu, thứ thể hút, chỉ hút Bạch Tướng.

Vẫn còn một quán tạp hóa khác xa hơn. Trình Nhượng do dự trong một giây, cầm lấy bao Hồng Tướng và chạy .

Cậu chỉ nhanh ch.óng .

Điều kỳ lạ là, Trần Hào hề gì, nhận lấy Hồng Tướng bỏ , thậm chí còn quên đòi năm đồng tiền thừa.

Trình Nhượng leo lên ngọn hải đăng, sợi dây thừng đay treo ở lan can bên ngoài biến mất.

Trình Nhượng thực sự hoảng loạn. Cậu chạy như điên về nhà Giang Tầm, cô ở đó. 

Ông cô gọi gì cũng thấy, trong đầu chỉ tiếng vật thể rơi xuống khi nãy.

Trình Nhượng lao xuống biển.

Cậu tìm thấy Giang Tầm biển.

Kiệt sức, để mặc sóng biển đưa đẩy và vật rạn san hô.

Cậu dám tưởng tượng Giang Tầm đang ở .

Cứ như , sóng biển vỗ rạn san hô.

Không trôi qua bao lâu.

Trình Nhượng liếc thấy một mảng màu dầu.

Đó là chiếc váy mà Giang Tầm mặc hôm nay.

26

Trình Nhượng kéo Giang Tầm lên bờ bằng cách nào.

Trên Giang Tầm buộc dây thừng đay. Dù Trình Nhượng lay gọi thế nào, Giang Tầm cũng đáp .

Giữa tiếng sóng biển, Trình Nhượng đau đớn gào thét.

Giang Tầm là mong giọng của Trình Nhượng nhất.

Chỉ tiếc là, lúc gào lên lớn đến mấy, Giang Tầm cũng thể thấy nữa .

27

Trình Nhượng quà tặng Giang Tầm nhưng thậm chí còn mua nó.

Lần đầu tiên thấy Giang Tầm vẽ tranh, vô màu sắc nhảy múa giấy. 

Khi đó, còn b.út vẽ là gì, nhưng nghĩ mua thật nhiều, thật nhiều những thứ màu rực rỡ, thể nở hoa giấy tặng cho Giang Tầm.

Trình Nhượng tạm thời đặt Giang Tầm trong ngọn hải đăng, thuyền rời khỏi đảo.

Trong đầu lúc chỉ một chuyện, đó là lập tức mang những thứ màu mè đó về cho Giang Tầm, như Giang Tầm sẽ bỏ rơi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-dao/chuong-14.html.]

Giang Tầm sẽ đưa cùng.

Trên chiếc thuyền nhỏ, Trình Nhượng dựa đuôi thuyền, bụng đói cồn cào. Mấy chai nước vứt ở , trong túi chỉ còn hai viên kẹo.

Cậu mua ba viên, một viên cho ông, viên khi đưa nước bóc vỏ đút cho ông .

Hai viên còn , một viên của , một viên của Giang Tầm.

Còn mà Giang Tầm nhắc tới, ích kỷ mua cho họ.

Nước thì phần , đó là Giang Tầm dặn dò.

Còn kẹo thì thôi.

Kẹo là do mua, dùng tiền Giang Tầm là còn dư cho mà mua.

Cho nên quyết định.

Trình Nhượng bóc vỏ một viên kẹo và ngậm miệng.

Thật kỳ lạ. Sao viên kẹo hôm nay chẳng ngọt chút nào.

Tiếng ê a truyền đến, một đôi bàn tay nhỏ bé đột nhiên giơ , cố gắng vươn về phía Trình Nhượng.

Một lớn đang bế một đứa trẻ, đứa bé chỉ một hai tuổi, đang cố gắng với lấy vỏ kẹo trong tay Trình Nhượng.

Vỏ kẹo ánh nắng lấp lánh bảy sắc cầu vồng, chỉ cần nhúc nhích một chút là những màu sắc đó như đang chảy , tuyệt vời, và cực kỳ thu hút đối với trẻ con.

Trình Nhượng đưa vỏ kẹo , đứa bé vui vẻ bật .

Còn một viên.

Trình Nhượng nắm c.h.ặ.t viên kẹo cuối cùng.

Đây là của Giang Tầm.

28

"Giang Tầm c.h.ế.t báo cảnh sát ư?"

Trong phòng thẩm vấn, Tiểu Hà hỏi theo đúng quy trình.

Trình Nhượng tự giễu một tiếng: "Lúc đó còn cảnh sát là gì. Giang Tầm từng , mà đám du côn càng dạy ."

Trình Nhượng chín tuổi, ngoài việc sống lay lắt và bắt nạt, gần như thứ liên quan đến thế giới bên ngoài đều là do Giang Tầm mang .

Cậu báo cảnh sát là gì?

Vả , cũng cơ hội.

Khi chân trần chạy đường tìm nơi mua thứ , cơn bão nhiệt đới dần dần tiến đến.

"Bão tới ! Mau về nhà !"

Trình Nhượng những đang chạy đường, khó hiểu: Bão là gì?

Tại họ chạy nhanh hơn cả ?

Họ cũng đang vội vã mua thứ gì đó để mang về ?

Bão là gì… Bão là khi cơ thể nhỏ bé, yếu ớt của Trình Nhượng thể trụ vững, hất văng ngoài trong cơn mưa to gió lớn.

Bão là lúc bụng đưa cửa hàng trú ẩn, nhưng Trình Nhượng lo lắng rời .

Bão là lúc Trình Nhượng mang theo dụng cụ vẽ hối hả về bến tàu, nhưng còn ai khơi nữa.

Bão là khi hòn đảo xinh chỉ một đêm chìm trong biển nước, và đám du côn cũng biến mất.

Bão là khi Trình Nhượng đưa Giang Tầm khỏi ngọn hải đăng, nhưng thể tìm thấy ông và ngôi nhà của nữa.

Mọi thứ mất hết.

Cái c.h.ế.t của Giang Tầm chôn vùi trong vô sinh mạng khác, chẳng gì đặc biệt.

 

Loading...