Hôn Anh Một Lần Nữa Đi - Chương 8: Đồng hành và trưởng thành – Bão tố ngoài kia, bình yên trong tim

Cập nhật lúc: 2026-03-23 21:02:27
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình yêu của Bách Trầm Tùng và Lương Phong vượt qua giai đoạn chập chững, trở nên sâu sắc và bền c.h.ặ.t. Họ chỉ là yêu, mà còn là bạn bè, là tri kỷ, là điểm tựa vững chắc cho trong cuộc sống. Bách Trầm Tùng dần trưởng thành hơn, còn quá "mỏ hỗn" một cách vô thức, mà cách sử dụng sự sắc bén của đúng lúc, đúng chỗ. Cậu trở nên điềm tĩnh hơn, ánh mắt còn sự mệt mỏi đề phòng, mà đó là sự tự tin và rạng rỡ.

Bách Trầm Tùng đang ở giai đoạn cuối của chương trình đại học, với áp lực luận văn nghiệp và định hướng công việc . Có những lúc thức trắng đêm, vật lộn với những con và lý thuyết khô khan. Lương Phong luôn ở bên cạnh, chỉ mang đến cà phê, đồ ăn khuya mà còn kiên nhẫn lắng những băn khoăn của . Anh dùng kinh nghiệm của để phân tích các cơ hội việc , đưa lời khuyên về định hướng nghề nghiệp, thậm chí còn giới thiệu với vài đối tác để mở rộng mối quan hệ.

"Đừng quá lo lắng. Em giỏi. Anh tin em sẽ ." Lương Phong vỗ về, khi thấy Bách Trầm Tùng quá căng thẳng.

Không chỉ Bách Trầm Tùng, Lương Phong cũng đối mặt với những thách thức trong kinh doanh. Một dự án lớn của gặp trục trặc, khiến việc cật lực và chịu nhiều áp lực. Bách Trầm Tùng, với sự nhạy bén và khả năng phân tích , ngần ngại cùng Lương Phong, giúp xem xét các báo cáo tài chính, tìm những điểm yếu trong kế hoạch.

"Cái chỗ , nếu đổi chiến lược marketing một chút, lẽ sẽ hiệu quả hơn." Bách Trầm Tùng chỉ một biểu đồ, giọng điệu nghiêm túc khác hẳn ngày thường.

Lương Phong , ánh mắt đầy sự tự hào. "Không ngờ bạn trai cũng đầu óc kinh doanh đấy chứ."

Cả hai cùng vượt qua những khó khăn. Những lúc Lương Phong mệt mỏi, Bách Trầm Tùng sẽ là pha cho một ly nóng, đ.ấ.m bóp vai cho , đơn giản là ôm lòng, thủ thỉ những lời động viên. Cậu học cách thể hiện tình yêu một cách dịu dàng và tinh tế.

Sự đổi của Bách Trầm Tùng chỉ dừng ở tính cách. Cậu cũng dần đối mặt với những còn của , đặc biệt là em trai. Dưới sự động viên của Lương Phong, mở lòng hơn, chia sẻ về quá khứ và cả mối quan hệ của . Cậu em trai, dù ban đầu chút ngỡ ngàng, nhưng khi thấy sự hạnh phúc và bình yên của trai , cũng dần chấp nhận và ủng hộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-anh-mot-lan-nua-di/chuong-8-dong-hanh-va-truong-thanh-bao-to-ngoai-kia-binh-yen-trong-tim.html.]

Một , nuôi của Lương Phong (một phụ nữ lớn tuổi mà luôn kính trọng như ruột) chuyện hẹn hò của hai . Bà tỏ khá ngạc nhiên, nhưng khi Lương Phong dẫn Bách Trầm Tùng đến gặp, bà thấy sự chân thành và tình yêu trong mắt hai đứa trẻ. Bà mỉm , ôm Bách Trầm Tùng lòng. "Chỉ cần hai đứa hạnh phúc là ."

Tình yêu của họ chỉ nhận sự chấp thuận, mà còn trở thành nguồn cảm hứng cho những xung quanh. Bạn bè của Bách Trầm Tùng và Lương Phong đều ngưỡng mộ mối quan hệ bền c.h.ặ.t của họ.

Một buổi tối lãng mạn tại một nhà hàng cao, với ánh nến lung linh và nhạc du dương, Lương Phong chuẩn một bất ngờ đặc biệt cho Bách Trầm Tùng. Anh quỳ xuống, mở một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn đơn giản nhưng tinh xảo.

"Bách Trầm Tùng, em là mang ánh sáng đến cuộc đời , là chữa lành những vết sẹo trong tim . Anh dành phần đời còn để cùng em trải qua thứ, cùng em xây dựng một gia đình mà chúng hằng mong ước." Lương Phong , ánh mắt tràn đầy tình yêu. "Em... sẽ lấy chứ?"

Bách Trầm Tùng chiếc nhẫn, đôi mắt chân thành của Lương Phong. Nước mắt bất giác lăn dài. Cậu bật , một nụ rạng rỡ nhất mà Lương Phong từng thấy.

"Anh nghĩ... một khô khan như em sẽ gì?" Bách Trầm Tùng trêu chọc, nhưng gật đầu lia lịa. "Vâng! Em đồng ý!"

Lương Phong dậy, ôm c.h.ặ.t Bách Trầm Tùng lòng, xoay một vòng. Nụ hạnh phúc rạng rỡ môi cả hai. Cả nhà hàng vỗ tay chúc mừng. Khoảnh khắc , Bách Trầm Tùng , tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời.

________________________________________

 

Loading...