Từ chuyến nhảy bungee "điên rồ" , mối quan hệ giữa Bách Trầm Tùng và Lương Phong một bước chuyển đáng kể. Họ còn cãi chí ch.óe mỗi khi gặp mặt, đó là những cuộc trò chuyện thoải mái hơn, đôi khi còn những khoảnh khắc trêu chọc đầy ẩn ý. Lương Phong cũng bắt đầu để ý đến Bách Trầm Tùng nhiều hơn, những ánh mắt còn chỉ là sự dò xét khó chịu, mà pha lẫn sự tò mò và một chút gì đó ấm áp.
Một buổi chiều nọ, Lương Phong bất ngờ ghé qua khu trọ cũ kỹ của Bách Trầm Tùng. Anh chỉ tình cờ ngang qua, thấy Bách Trầm Tùng đang ở bậc thềm, tỉ mẩn chăm sóc một chậu xương rồng nhỏ bé. Ánh mắt dịu dàng, đôi tay to lớn khéo léo gỡ bỏ những lá khô. Bất giác, Lương Phong dừng bước. Cậu trai "mỏ hỗn" ngang tàng thường ngày, giờ đây lộ một khía cạnh đáng yêu, bình yên đến lạ.
Một khác, Lương Phong đang kiểm tra quán bar, thấy Bách Trầm Tùng (lúc chuyển sang bartender bán thời gian) đang chuyện với một bà cụ bán vé ở góc đường. Bách Trầm Tùng chỉ mua giúp bà vé , mà còn ân cần hỏi han, giúp bà bê ghế chỗ râm mát. Ánh mắt , khi bà cụ, thật sự ấm áp và hiền lành. Lương Phong từ xa quan sát, trái tim bỗng nhói lên một nhịp lạ. Anh nhận , ẩn lớp vỏ bọc gai góc, Bách Trầm Tùng là một trai lương thiện, dịu dàng, và dễ tổn thương.
Lương Phong bắt đầu thể hiện sự quan tâm một cách tinh tế. Anh còn thẳng thừng "đòi nợ" trêu chọc Bách Trầm Tùng quá nhiều. Thay đó, mua những món ăn vặt mà thích ( khi "vô tình" ), để bàn việc của ở phòng gym hoặc quán bar. Anh còn âm thầm sửa chữa chiếc xe đạp cũ của Bách Trầm Tùng hỏng phanh, thế bóng đèn cháy trong căn phòng trọ của . Những hành động nhỏ nhặt, cần , nhưng đều mang theo sự chăm sóc chân thành.
Bách Trầm Tùng nhận những đổi đó. Ban đầu, chỉ nghĩ Lương Phong đang "trả nợ" vì vụ đ.á.n.h oan. dần dần, cảm thấy những hành động của Lương Phong vượt xa khỏi nghĩa vụ. Cậu cảm thấy bối rối với những cảm xúc mới mẻ đang lớn dần trong lòng.
"Anh quan tâm đến ? Hay là đa nghi quá?" Bách Trầm Tùng tự hỏi. Cậu luôn nghĩ là thẳng. Từ bé đến lớn, chỉ từng nắm tay một cô gái một , đó đá. Tình yêu, đối với Bách Trầm Tùng, là một khái niệm xa vời, xa xỉ và đầy rẫy sự đổ vỡ. Cậu bao giờ nghĩ đến việc yêu một đàn ông.
Những tổn thương trong quá khứ khiến Bách Trầm Tùng khó lòng mở cửa trái tim cho bất cứ ai. Cậu sợ bỏ rơi, sợ phản bội, sợ đối mặt với nỗi cô độc tột cùng. Mỗi khi Lương Phong gần, ánh mắt vô tình chạm , tim Bách Trầm Tùng đập nhanh một nhịp, một cảm giác lạ lẫm sợ hãi.
Một đêm, ca ở quán bar, Lương Phong đợi Bách Trầm Tùng ở cổng. Anh thấy bậc tam cấp, vùi mặt đầu gối, vai khẽ run. Anh tiến gần, khẽ đặt tay lên vai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-anh-mot-lan-nua-di/chuong-5-anh-sang-trong-bong-toi-khoi-nguon-rung-dong.html.]
"Sao ?"
Bách Trầm Tùng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. "Không gì. Chỉ là... nhớ nhà thôi."
Lương Phong xuống bên cạnh, gì, chỉ lặng lẽ đặt một ly sữa nóng mua tay . Anh hiểu "nhớ nhà" đối với Bách Trầm Tùng nghĩa là gì. Đó là nỗi nhớ về một gia đình còn nguyên vẹn, là nỗi đau về tuổi thơ dữ dội.
"Cậu đơn độc , Trầm Tùng." Lương Phong khẽ, giọng trầm ấm đến lạ.
Bách Trầm Tùng ngước Lương Phong. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hai chạm . Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, khiến đôi mắt Lương Phong trông sâu thẳm và đầy vẻ dịu dàng. Bách Trầm Tùng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu đẩy Lương Phong , mà để nhẹ nhàng nắm lấy tay . Cái chạm tay bất ngờ, nhưng mang đến sự ấm áp và an ủi lạ thường.
Lương Phong Bách Trầm Tùng vẫn còn mơ hồ với tình cảm , còn nhiều khúc mắc trong lòng. quyết định . Anh sẽ chờ đợi. Anh sẽ ở bên cạnh, từ từ gỡ bỏ những rào cản trong trái tim Bách Trầm Tùng, cho đến khi tin tưởng và chấp nhận .
________________________________________