Bách Trầm Tùng viện gần một tuần. Trong suốt thời gian đó, Lương Phong thường xuyên ghé thăm. Anh nhiều, chỉ lặng lẽ mang đến đồ ăn, hoa quả, và đôi khi là những cuốn sách Bách Trầm Tùng thích . Anh còn chuyện với bác sĩ về tình hình sức khỏe của , đảm bảo rằng Bách Trầm Tùng nhận sự chăm sóc nhất. Anh còn tự tay chuẩn những món ăn nhẹ nhàng, dễ tiêu mà thích, dù vẻ như quen với việc bếp núc. Có , Lương Phong mang đến một bát cháo tía tô nóng hổi, nhưng mùi vị... khá khó nuốt.
"Này, chắc đây là cháo ?" Bách Trầm Tùng nhăn mặt, giọng điệu vẫn đầy vẻ cộc cằn nhưng còn sự căm phẫn như .
Lương Phong khẽ nhún vai. "Lần đầu nấu. Ăn , cho đủ chất để mau khỏi."
Dù cháo ngon, nhưng Bách Trầm Tùng vẫn ăn một cách miễn cưỡng. Cậu cảm nhận sự chân thành trong từng hành động vụng về của Lương Phong.
Khi Bách Trầm Tùng xuất viện, Lương Phong kiên quyết để tự về. Anh lái xe đưa về tận nhà trọ, đó còn giúp sắp xếp đồ đạc. Cậu nhắc chuyện tiền bồi thường, nhưng Lương Phong chỉ lắc đầu.
" sẽ nhận tiền của . Đó là của ." Lương Phong thẳng mắt Bách Trầm Tùng. "Cậu cứ yên tâm dưỡng bệnh. với quản lý phòng gym sẽ tạm thời sắp xếp công việc nhẹ nhàng hơn cho , hoặc thể việc ở quán bar, công việc ít dùng sức hơn."
Bách Trầm Tùng bất ngờ. "Anh... định chuộc đến bao giờ?"
Lương Phong khẽ , một nụ hiếm hoi và ấm áp hơn những nụ khẩy thường thấy của . "Cho đến khi còn như kẻ thù nữa."
Dần dần, Bách Trầm Tùng nhận Lương Phong chỉ suông. Anh thực sự bù đắp cho bằng hành động. Lương Phong còn thường xuyên đến nhà trọ của Bách Trầm Tùng để kiểm tra tình hình sức khỏe, mang theo những món đồ cần thiết, đơn giản là chuyện phiếm.
Trong những buổi chuyện đó, Bách Trầm Tùng dần khám phá những điều bất ngờ về Lương Phong. Anh là một kẻ sinh ngậm thìa vàng. Lương Phong cũng một quá khứ trọn vẹn. Anh kể về những ngày đầu lăn lộn gây dựng sự nghiệp, về sự cô độc khi tự gánh vác thứ. Anh kể về những lừa gạt, phản bội, và cách học hỏi để trở nên mạnh mẽ, quyết đoán như bây giờ.
"Ai mà nghĩ , một ông chủ chuỗi quán bar, khách sạn, phòng gym thể tự tay nấu cháo dở tệ như chứ." Bách Trầm Tùng trêu chọc Lương Phong, khi đang loay hoay pha một ly sữa nóng cho .
Lương Phong khẩy. "Cháo thì dở, nhưng ít cũng tâm. Chứ như ai , chỉ đ.ấ.m ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hon-anh-mot-lan-nua-di/chuong-4-hoa-giai-va-nhung-khoang-khac-bat-ngo-tu-oan-gia-den-ban-huu.html.]
Họ vang. Những cuộc trò chuyện như giúp hai xích gần hơn, những bức tường phòng thủ dần gỡ bỏ. Bách Trầm Tùng bắt đầu cảm nhận sự đồng điệu trong tâm hồn với Lương Phong, cả hai đều là những kẻ mang vết sẹo từ quá khứ, tự vượt lên cảnh.
Một ngày cuối tuần, khi Bách Trầm Tùng hồi phục kha khá, Lương Phong bất ngờ đề nghị: "Đi nhảy bungee ?"
Bách Trầm Tùng trố mắt. "Nhảy bungee? Anh điên ?"
"Điên gì mà điên? Trải nghiệm một cho . Sống là những thứ điên rồ chứ." Lương Phong nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ thách thức.
Thế là Bách Trầm Tùng Lương Phong "dụ dỗ" đến một khu vực nhảy bungee núi. Đứng đỉnh cao ch.ót vót, xuống vực sâu thăm thẳm, tim Bách Trầm Tùng đập thình thịch. Cậu cảm thấy sợ hãi tột độ, nhưng ánh mắt đầy vẻ mong chờ của Lương Phong, tỏ yếu đuối.
"Sợ thì cứ la lên. Sợ quá thì nhắm mắt ." Lương Phong , vỗ vai .
Một giây , Bách Trầm Tùng cảm thấy rơi tự do. Cậu hét lên thật to, tiếng hét xuyên qua trung, xé tan sợ hãi. Cảm giác gió lướt qua tai, tốc độ ch.óng mặt, và , sợi dây đàn hồi giật mạnh, đưa bay v.út trở . Khi kéo lên, Bách Trầm Tùng thở hồng hộc, run rẩy nhưng môi nở một nụ sảng khoái từng .
"Thế nào? Cảm thấy sống ?" Lương Phong hỏi, ánh mắt lấp lánh sự vui vẻ khi thấy vẻ mặt rạng rỡ của Bách Trầm Tùng.
"Điên rồ thật." Bách Trầm Tùng lớn. " mà... cũng vui."
Trong khoảnh khắc đó, Bách Trầm Tùng nhận Lương Phong còn là tên "thái tuế" đáng ghét nữa. Anh ngây thơ, thích đấu võ mồm, trưởng thành, đáng tin cậy. Cảm xúc dành cho Lương Phong bắt đầu trở nên phức tạp, vượt xa định nghĩa về một "oan gia". Có lẽ, từ lúc nào , kẻ từ oan gia dần biến thành tri kỷ.
________________________________________