Hắn sờ sờ chiếc cằm nhẵn nhụi của , Phó Diệu Tuyết với vẻ mặt khó tả: “Người hết , cô đừng diễn kịch nữa.”
Phó Diệu Tuyết chớp chớp mắt, vẻ mặt vô cùng vô tội: “Diễn kịch? Người , chỉ đút cho ăn thôi mà ~”
Đỗ Lai nhíu mày: “Được , chỉ đến để xem cô thế nào thôi. Nếu cô sống thì vài ngày nữa sẽ tìm cơ hội rời khỏi đây.”
“Anh định ?” Phó Diệu Tuyết lập tức chịu, buông đĩa bít tết xuống, trừng mắt Đỗ Lai trong l.ồ.ng: “Không ! Anh ở đây với , bằng thì mang theo cùng!”
“Mang cô theo?” Đỗ Lai cạn lời: “Đại tiểu thư, tuy cái gì cũng trộm, nhưng bao giờ trộm cả.”
Phó Diệu Tuyết khoanh tay n.g.ự.c, kiêu ngạo hất cằm: “ quan tâm, mang thì cũng đừng hòng hết!”
Đỗ Lai đau đầu thôi: “Nếu thực sự mang cô , ông nội cô chắc chắn sẽ lột da mất!”
Phó Diệu Tuyết xong, mắt sáng rực lên, nụ trở môi: “Vậy nếu ông nội , thực cũng sẵn lòng mang , đúng ?”
Đỗ Lai: “...”
Chillllllll girl !
“Nói chứ! Rốt cuộc là sẵn lòng ?” Phó Diệu Tuyết gặng hỏi.
Đỗ Lai nhếch mép, giọng điệu chút lấy lệ: “... Sẵn lòng.”
Phó Diệu Tuyết đắc ý hừ hừ một tiếng: “Rõ ràng là thích , cuối cùng cũng chịu thừa nhận nhé, hừ ~”
Tâm trạng Đỗ Lai phức tạp, nên gì.
Hắn thích Phó Diệu Tuyết ?... Thực sự thừa nhận. nếu thích, hà tất bỏ mấy chục triệu để lẻn trang viên, giờ mê mang cô ?
“Đi ngoài... thể nào ngoài .” Đỗ Lai cau mày, thấp giọng : “Hiện giờ là thợ vườn, thể tranh thủ lúc nghỉ để ngoài, nhưng phận của cô quá nổi bật, cũng vệ sĩ theo, dù cũng sẽ sớm bắt thôi.”
Phó Diệu Tuyết ngạo kiều hừ một tiếng: “Chỉ cần sẵn lòng mang , sẽ cách.”
Đỗ Lai hồ nghi cô: “Cô thì cách gì ?”
“Anh cứ sẵn lòng ~” Phó Diệu Tuyết nâng cằm, liếc xéo : “Nếu sẵn lòng, thì hãy cầu xin , với rằng 'Anh yêu em, thể rời xa em, em sống bằng c.h.ế.t, sẽ ở bên em cả đời bao giờ chia lìa'.”
Đỗ Lai: “...”
Phó Diệu Tuyết: “...”
Đợi một lúc lâu mà Đỗ Lai vẫn im phăng phắc, hốc mắt Phó Diệu Tuyết chậm rãi đỏ lên. Cô ngoắt đầu , vô cùng tự trọng : “Không thì thôi.”
Nói xong liền thẳng cửa.
“Này...” Đỗ Lai đau đầu: “Quay đây.”
Phó Diệu Tuyết dừng bước, nhưng vẫn còn dỗi, chịu , chỉ để cái gáy hướng về phía l.ồ.ng vàng: “Gọi gì chứ ~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-989-loi-thu-toi-trong-long.html.]
Đỗ Lai mím môi, nhắm mắt : “... ... yêu...”
Phó Diệu Tuyết vểnh tai lên .
Nghe nửa ngày vẫn chỉ thấy chữ “”, cô sốt ruột, mặt trừng mắt Đỗ Lai: “ cái gì mà ! Anh hả?!”
Đỗ Lai cũng chút bực bội, thốt lên: “Mấy lời sến súa như miệng chứ?!”
Phó Diệu Tuyết nổi giận: “Sến chỗ nào?! Sến chỗ nào hả?!”
Đỗ Lai dùng sức vò đầu bứt tai, bất chấp tất cả : “Được ! thừa nhận thích cô, yêu cô ?! Từ lúc rời bệnh viện vẫn luôn nhớ đến cô, nhưng dám hỏi thăm! Càng dám tìm cô! Thế lực của ông nội cô lớn như , còn lo cho một đám già trẻ lớn bé, trốn còn kịp, lấy gan mà yêu đương?! vẫn đến đây! phát điên cái gì, cũng đến đây để gì, tóm là đến . Cô rốt cuộc theo thì cho một câu dứt khoát ! Đừng so đo mấy chuyện yêu yêu nữa! Có đang đóng phim truyền hình !”
Phó Diệu Tuyết: “...”
Lần đến lượt Đỗ Lai thúc giục: “Đại tiểu thư, cô cho chút phản ứng chứ!”
Phó Diệu Tuyết bĩu môi, lẩm bẩm: “Làm gì ai tỏ tình mà dùng giọng hét lên như thế... Hung dữ c.h.ế.t ...”
Đỗ Lai: “...”
Hai coi như hòa.
Ngọt ngào bên chuyện một lúc, Phó Diệu Tuyết học lớp dương cầm. Trước khi , cô còn nháy mắt với Đỗ Lai, rằng sẽ tặng một bất ngờ.
Đỗ Lai ở trong l.ồ.ng vàng trải qua hai ngày sống kiếp "thú cưng", cuối cùng cũng đợi cái gọi là bất ngờ của cô.
Một trận hỏa hoạn lớn...
Ban đầu thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, tiếng bước chân hỗn loạn vang vọng hành lang, ngay đó một phụ nữ mặc đồ hầu gái chạy , mở cửa l.ồ.ng thúc giục: “Chúng mau thôi!”
Đỗ Lai thấy Phó Diệu Tuyết cải trang thành thế thì sững sờ, cùng cô khỏi cửa, thấy khói đặc cuồn cuộn bên ngoài, càng thốt nên lời!
Phó Diệu Tuyết nắm c.h.ặ.t cổ tay chạy về phía đại môn, giọng điệu kích động hớn hở: “ sắp xếp hết ! Họ tưởng kẹt trong đám cháy ở tầng 3 nên đều chạy qua đó tìm . Còn kho báu của ông nội nữa, đồ đạc bên trong cũng cần di dời, hiện giờ cửa ngoài ai canh gác, là thời cơ nhất để chúng thoát !”
Đỗ Lai kinh hãi: “Cô... cô đốt kho báu của ông nội cô ?!”
“ , nếu thể thu hút hết vệ sĩ qua đó ?” Phó Diệu Tuyết chạy hăng hái, chẳng mảy may thấy hối chút nào: “Chạy mau, chạy mau! Ha ha ~ chúng sắp tự do !”
Đỗ Lai: “...”
Mọi chuyện diễn quá dễ dàng, quá thuận lợi, nhưng vì Phó Diệu Tuyết việc lúc nào cũng ngoài dự đoán của , nên dường như cũng quá khó để chấp nhận.
Tay vẫn cô nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Nhìn góc nghiêng của cô khi đang chạy, Đỗ Lai chậm rãi tìm cảm giác chân thực. Tuy rằng khó tin, nhưng... dường như thực sự thể mang cô .