Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 974: ĐẠI TIỂU THƯ VÀ CHÚNG TA

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:51:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xem ~” Phó Diệu Tuyết đặt đống đồ vật thu thập đầy đất, ngẩng đầu Đỗ Lai, “Em hái lá cây, còn nhặt nhiều đá nữa! Anh dạy em, tối nay chúng cùng b.ắ.n chim nhé! Được ?”

Trên đời ước chừng chỉ cháu gái ruột của Phó Lợi Sinh mới dám sai bảo chú Phó Lợi Sinh như .

Đỗ Lai đáp lời, chỉ tùy ý , xoay tiếp tục nốt phần mái nhà bên .

Hôm nay nắng, thời tiết mát mẻ, nếu là ngày thường, cứ leo trèo xây nhà như , sớm cảm nắng .

, vẫn một mồ hôi, quần áo ướt đẫm, mồ hôi đọng gây ngứa ngáy, đặc biệt là cổ , vì đeo chiếc vòng kim loại Phó Diệu Tuyết khóa lên, thật sự khó chịu.

Đỗ Lai đưa tay sờ sờ, nghi ngờ rôm sảy.

Hắn lớn tiếng với Phó Diệu Tuyết: “Này, giúp tháo cái thứ cổ , vướng víu quá.”

Phó Diệu Tuyết dùng sức ném đá, *phanh* một tiếng trúng mục tiêu, cô vui vẻ nhảy dựng lên tại chỗ, hò reo nhảy nhót!

Đỗ Lai bất đắc dĩ, nữa nâng cao giọng : “Đại tiểu thư, đeo cái thứ ảnh hưởng việc.”

“Cái gì mà ‘thứ thứ nọ’?” Phó Diệu Tuyết đầu hỏi , “Anh thấy ? Em ném trúng hạt đó! Em mới bắt đầu tập mà ném trúng ! Em giỏi ? Em giỏi ?”

“Phải, cô giỏi, cả thiên hạ cô giỏi nhất.” Đỗ Lai buồn , “Giúp tháo cái vòng cổ , đeo vướng víu quá.”

Phó Diệu Tuyết ngẩn , trả lời: “Em mở , quên mất mật mã .”

Đỗ Lai: “……”

“Không mở thì mở thôi, đeo trông cũng xinh lắm mà ~” Phó Diệu Tuyết hì hì nhặt đá, tự luyện tập.

Đỗ Lai nhất thời nên gì cho .

Đồ của chính cô mà chính cô nhớ mật mã?

Thôi, thôi... Dù chính cũng thể tháo , chẳng qua cần một ít công cụ hỗ trợ, ví dụ như dây thép mảnh chẳng hạn, nhưng hiện tại tìm dây thép mảnh ở đây?

Để tính.

Đỗ Lai trong lòng thở dài, thu dọn đống dây leo mặt đất, xoay rừng cây.

Phó Diệu Tuyết ở phía gọi: “Anh ? Anh xem em luyện tập ?”

Đỗ Lai đầu : “ cắt cỏ tranh mái nhà.”

Phó Diệu Tuyết hô: “Mái nhà dựng xong ? Đừng , hôm nay nắng, một chút cũng phơi, chúng bờ cát đào nghêu sò !”

“Chính là vì nắng, nên mới dựng xong mái nhà .” Đỗ Lai chỉ chỉ bầu trời, từ xa trả lời cô , “Sắp mưa , nhanh ch.óng lợp cỏ tranh, mái nhà của chúng sẽ dột đấy!”

Theo giọng xa dần, cũng xa.

Phó Diệu Tuyết tại chỗ bĩu môi, ngẩng đầu trời, lầm bầm lầu bầu: “Dù trời âm u, cũng chắc sẽ mưa ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-974-dai-tieu-thu-va-chung-ta.html.]

……

Đỗ Lai tìm cỏ tranh.

Hắn dám xa, sợ nửa đường gặp mưa to, chỉ thể gần đó gom nhặt một ít lá chuối tây, xếp chồng lên như vảy cá mái nhà tre, đó dùng tre đè , dùng dây leo cố định, như mới dễ gió thổi bay.

Mái nhà dựng xong, trời liền tí tách đổ mưa nhỏ.

Cũng may bọn họ hiện tại đủ chỗ trú mưa rộng rãi, mái hiên vươn vặn che khuất đống lửa trại, cần lo lắng lửa nước mưa dập tắt, đồ ăn còn mấy quả trứng chim nướng chín, cũng cần lo lắng đói bụng.

Chillllllll girl !

So với sự chật vật khi mới lưu lạc hoang đảo, hiện tại hai an nhàn hơn nhiều.

Đỗ Lai dùng nước mưa chảy xuống từ mái hiên, chậm rãi trộn bùn.

Tay linh hoạt, vài cái liền nặn hình con chim, béo lùn chắc nịch khay lá cây, trông ngây thơ chất phác.

Phó Diệu Tuyết cũng theo nặn, nhưng nặn tới nặn lui đều giống lắm, cuối cùng đơn giản thả bay tự , nặn các loại hình thù quỷ dị.

chơi vui vẻ vô cùng, mặt dính vài vệt bùn cũng , hỏi Đỗ Lai: “Anh đào về nhiều bùn như gì?”

“Vốn dĩ đào chút bùn bình gốm, nhưng những loại bùn chất lượng quá thô, e là nung .” Đỗ Lai đặt những con chim nặn xong bên cạnh đống lửa để , “Nung cho cứng một chút, thể cho cô luyện tập lực độ.”

“Dùng bùn luyện tập?” Phó Diệu Tuyết hỏi , “Luyện thế nào ?”

Đỗ Lai : “Cũng giống như , dùng đá ném, nếu đá thể rơi bùn sâu một lóng tay, cô là thể b.ắ.n chim .”

Phó Diệu Tuyết đưa tay chọc tượng đất trong tay , lập tức chọc một cái lỗ.

“Cái dễ ợt mà.” Cô , “Hơn nữa lớn như , dễ nhắm hơn hạt nhiều.”

Đỗ Lai : “Chờ nướng xong, lớp bùn bên ngoài sẽ cứng .”

Phó Diệu Tuyết bừng tỉnh gật đầu, hì hì khen : “Đỗ Lai, nhiều thật đó nha ~”

“Không hiểu nhiều thì c.h.ế.t từ lâu .” Đỗ Lai tùy ý trêu chọc, đặt mấy con chim nhỏ bằng bùn nặn xong bên cạnh đống lửa, đó dậy đến mép mái hiên, mượn nước mưa bên ngoài rửa tay dính bùn.

Phó Diệu Tuyết cũng đặt các loại hình thù nặn , vây quanh một vòng, trông vô cùng náo nhiệt.

Một trận gió thổi qua, lùa bộ quần áo lá cây mỏng manh của cô , cô nhịn hắt xì một cái: “Hắt xì!”

Đỗ Lai đầu , mày nhíu , “Đại tiểu thư, lúc cô ngàn vạn đừng bệnh đấy.”

Phó Diệu Tuyết đưa tay lau mũi, “Chuyện em kiểm soát ...”

Đỗ Lai: “……”

Phó Diệu Tuyết ngẩng đầu, vẻ mặt thể hiểu nổi: “Sao cứ em như ? Nếu lo em bệnh, thì mau mau dựng nốt mấy bức tường chứ, giờ gió lùa lạnh c.h.ế.t!”

 

 

Loading...