Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 971: CHIẾN LỢI PHẨM PHONG PHÚ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:51:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Diệu Tuyết tiến gần hỏi : “Sao tiếp? thật sự mệt mà, chúng mau bắt chim , nếu chờ đến sáng thì chúng bay mất.”

Đỗ Lai vẫn thong thả chọn lựa đá, hề vội vã: “Cô xem đất là cái gì?”

Phó Diệu Tuyết ngẩn , cúi đầu xuống đất, chỉ thấy đá, cỏ khô và vài vết bẩn loang lổ.

“Nhìn cái gì cơ?” Cô nghi hoặc hỏi.

Đỗ Lai : “Phân chim đấy.”

Phó Diệu Tuyết: “……”

bĩu môi đầy vẻ ghê tởm: “Phân chim thì gì mà ……”

“Phân chim quanh đây rõ ràng nhiều hẳn lên.” Đỗ Lai ném hai hòn đá, nhặt một hòn hình dáng và kích thước ý hơn, “ đoán tiếp một đoạn nữa là đến tổ chim . Từ giờ trở chúng cử động nhẹ nhàng thôi, đừng chuyện nữa.”

Phó Diệu Tuyết liền nghiêm túc gật đầu.

Hai tiếp tục tiến về phía .

Sườn đá càng lúc càng cao, phân chim chân cũng càng lúc càng nhiều, cho đến khi họ đến một vách đá, cuối cùng cũng thấy một cảnh tượng vô cùng ngoạn mục: một đàn hải âu khổng lồ!

—— Trên vách đá hình vòng cung, từ đỉnh xuống đáy đậu hàng ngàn hàng vạn con hải âu trắng muốt. Dưới ánh trăng sáng rực, vách đá trông như nở đầy những bông hoa tuyết trắng xóa, giống như một chiếc bánh kem cắt , lộ lớp kem bơ đặc quánh rắc đầy hạt đường!

Mục tiêu của Đỗ Lai là những con chim đang nghỉ ngơi đỉnh vách đá.

Anh tại chỗ, tung hòn đá trong tay lên nhẹ nhàng bắt lấy, Phó Diệu Tuyết một cái, dùng khẩu hình với cô : “Nhìn cho kỹ nhé.”

Phó Diệu Tuyết mím c.h.ặ.t môi, khẩn trương quan sát hành động của .

Anh từng bước một tiếp cận những con chim đang say ngủ, gió biển vách đá che lấp hảo tiếng bước chân giẫm lên cỏ khô của .

Đàn hải âu hề .

Thị lực của loài chim ban đêm kém, thêm đó đảo loài thú săn mồi lớn nên chúng sống quá an nhàn, tính cảnh giác cực thấp, tạo cơ hội cho Đỗ Lai tay.

Phó Diệu Tuyết chậm rãi giơ cánh tay lên, ngón tay kẹp hòn đá như đang ngắm b.ắ.n.

nín thở, nếu thể một đòn trúng đích, đàn chim sẽ kinh động mà bay mất!

Cơ hội chỉ một !

Đỗ Lai đột nhiên vung tay! Hòn đá xé gió lao , trúng ngay một con hải âu!

Tim Phó Diệu Tuyết lập tức vọt lên tận cổ họng, mắt rời con hải âu đó. Chỉ thấy nó đau đớn giãy giụa vài vòng, những con hải âu xung quanh kinh động liền vỗ cánh định bay lên! Có vài con chim mái còn che chở tổ, vươn cổ kêu quang quác!

Mọi chuyện xảy chỉ trong chớp mắt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-971-chien-loi-pham-phong-phu.html.]

Phó Diệu Tuyết còn kịp phản ứng, Đỗ Lai liên tiếp ném thêm hai hòn đá nữa! Một con chim lập tức ngất xỉu, một con khác rơi thẳng xuống vách đá!

Chỉ vài giây , đàn hải âu đỉnh vách đá tan tác sạch sẽ.

Chỉ còn hai con hải âu nửa sống nửa c.h.ế.t.

Cùng với đầy đất phân chim và lông vũ bay loạn xạ.

Chillllllll girl !

Đỗ Lai xách hai con hải âu lên, nhặt thêm vài quả trứng chim. Anh đến rìa vách đá xuống , tiếc rẻ : “Rơi xuống biển , lãng phí quá……”

Phó Diệu Tuyết phấn khích chạy tới, sờ sờ con hải âu trong tay Đỗ Lai, gần như yêu thích buông tay.

“Làm thế?” Cô kinh hỉ Đỗ Lai hỏi, “Chỉ dùng đá ném là ? Dạy với! Dạy với! học!”

Đỗ Lai nhếch môi : “Được thôi, mai dạy cô. Bí quyết ở lực độ và góc độ.”

“Thế cũng nhặt đá đây!” Phó Diệu Tuyết hăng hái , “Nhặt loại to bằng hòn đá dùng đúng ?”

Đỗ Lai : “To nhỏ gì cô cứ chọn vài hòn, mai luyện tay mới quen dùng loại nào.”

“Được! Nghe hết!” Phó Diệu Tuyết vui vẻ đáp.

Thắng lợi trở về, tinh thần hai phấn chấn hơn hẳn. Sau khi về, họ nướng hai con hải âu, trứng chim thì cho ống trúc đầy nước suối nấu chín, phối hợp thêm quả dại, bữa tối tuy vị nhạt nhưng tuyệt đối thể coi là phong phú.

Cảm giác no bụng bao ngày khiến Đỗ Lai và Phó Diệu Tuyết đều cảm thấy hạnh phúc.

Ăn uống no nê, hai tảng đá lớn nghỉ ngơi. Mái nhà và vách tường vẫn xong nên chỉ cần nghiêng thể thấy bầu trời đêm bên ngoài.

Ánh trăng quá sáng che lấp cả ngàn , màn đêm thâm trầm, chẳng thấy gì khác.

Đỗ Lai bầu trời đen kịt, trong lòng vẫn đang tính toán chuyện ăn mặc ở : “…… Mai bờ biển lấy ít nước biển, xem phơi muối . Cơ thể nạp muối trong thời gian dài là .”

Phó Diệu Tuyết nhẹ giọng phụ họa: “Dựng xong nơi trú ẩn nữa là chúng vô địch . Có đồ ăn, nước, lửa…… Dù ở đây cả đời cũng chẳng lo!”

Đỗ Lai khẽ, nghiêng đầu liếc : “Cái nơi thế mà cô còn ở cả đời ?”

thấy ở đây cũng mà.” Phó Diệu Tuyết hớn hở , “Ở đây chỉ hai chúng , gì thì , chẳng ai quản ! Tự do bao ~”

, tự do……” Đỗ Lai bầu trời vô tận, thở dài một tiếng.

Trên hòn đảo cô độc , thoát ly khỏi quan hệ xã hội, cha gia đình, đồng nghiệp công việc, bạn bè làng xóm……

Nếu thực sự sống ở đây cả đời, còn lo lắng chủ nợ cũ tìm đến tận cửa, cũng chẳng cần bận lòng về tương lai của đám trẻ . Gánh nặng và áp lực thảy đều tan biến.

 

 

Loading...