Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 968: NUÔI NO CÔ TA

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:51:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm trạng Đỗ Lai bỗng trở nên vi diệu……

Giống như một chiếc cân thiên bình, bên trái đặt sự hả hê khi thấy khác gặp họa, bên đặt sự đau lòng thương tiếc, còn trái tim thì ở giữa, lúc lắc bên trái lúc nghiêng bên , thật khó diễn tả.

Phó Diệu Tuyết kéo bó chuối trong động, kéo thẳng đến mặt Đỗ Lai, thở hồng hộc hỏi : “Mau , ăn thế nào? Nướng là nấu?”

Đỗ Lai ngoài trời nắng gắt, , lúc cơn giận trong lòng rốt cuộc cũng tan biến, như hỏi: “Đồ nuôi heo đấy, thật sự ăn ?”

Phó Diệu Tuyết xuống, nuốt nước miếng một cái, uể oải trả lời: “Chúng cùng ăn.”

Ý tứ rõ ràng, heo thì cùng , ai cũng đừng hòng thoát.

Đỗ Lai gật đầu, cầm lấy một đoạn chuối, thong thả ung dung bóc lớp vỏ ngoài : “Yên tâm, lừa cô , cái thứ chỉ cần lột vỏ, lõi chuối bên trong là ăn , thể nấu chín, cũng thể ăn sống. Nếu cô tin, ăn một miếng cho cô xem.”

Anh lột bỏ lớp vỏ xanh đậm bên ngoài, rút phần lõi trắng tinh, ẩm ướt mềm mại, mang theo thở tươi mát của cỏ cây.

Vừa mới giơ tay định đưa lên miệng, Phó Diệu Tuyết đột nhiên lao tới!

Một ngụm c.ắ.n phập lõi chuối trong tay !

Suýt chút nữa c.ắ.n đứt cả ngón tay .

Quá trẻ con, quá ngây thơ ~

Đỗ Lai cô đại tiểu thư bằng ánh mắt lời nào diễn tả nổi, : “ cũng tranh với cô , cô cần đến mức ?”

Miệng Phó Diệu Tuyết nhét đầy, cô nhai rơi nước mắt, chẳng câu nào.

Đỗ Lai cảm thấy, chắc là cô đói quá ……

Nghĩ cũng thấy đáng thương, vị đại tiểu thư từ nhỏ đến lớn chắc chắn bao giờ nhịn đói, cái cảm giác bụng đói cồn cào chẳng dễ chịu gì, rốt cuộc khi con đói lên thì đến cả đồng bào cũng thể cho miệng .

Chillllllll girl !

Anh ngón tay suýt gặm mất của , lòng chút d.a.o động.

Thôi thì đưa cả đoạn lõi chuối cho cô .

Phó Diệu Tuyết hai tay ôm lấy lõi chuối trắng nõn, im lặng ăn, như thể thêm một chữ thôi cũng sẽ khiến cô ăn ít một miếng.

Cái dáng vẻ ngoan ngoãn ăn uống của cô xem còn đáng yêu hơn ngày thường nhiều.

Đỗ Lai thở dài trong lòng, nhặt thêm một đoạn chuối khác, bóc từng lớp vỏ ngoài, tiếp tục lấy lõi.

Khi lột xong đoạn lõi thứ hai, đoạn trong tay Phó Diệu Tuyết hết sạch.

mắt trông mong về phía Đỗ Lai, mặt vẫn còn vệt nước mắt khô.

Đỗ Lai hiểu nhớ đến đám trẻ Đậu Đỏ và Tiểu Mầm.

Hồi đó tuy thạo nghề nhưng gan còn nhỏ, chỉ dám siêu thị trộm ít bánh mì bánh quy, cuộc sống thật sự túng quẫn. Mỗi mang đồ ăn về nhà, Đậu Đỏ và Tiểu Mầm cũng giống như Phó Diệu Tuyết lúc , đôi mắt ướt át, đáng thương như những con thú nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-968-nuoi-no-co-ta.html.]

Đỗ Lai đưa đoạn lõi thứ hai cho Phó Diệu Tuyết.

Thứ mọng nước, xơ, thanh thúy ngon miệng, tuy bằng trái cây chính tông nhưng là thứ thực phẩm lấp đầy bụng nhất mà họ lúc .

Phó Diệu Tuyết nhanh ch.óng ăn xong đoạn thứ hai.

Sau đó tiếp tục Đỗ Lai.

Đỗ Lai trực tiếp từ chối: “Không ăn nhiều, cô ăn hai đoạn là đủ , ăn nữa coi chừng tiêu chảy đấy.”

Phó Diệu Tuyết lặng lẽ sờ bụng, lẽ thực sự bớt đói, cảm xúc của cô cũng định , còn gào thét nữa mà nghiêm túc lau miệng, ngoài rửa tay.

Đỗ Lai cảm thấy, vị đại tiểu thư chịu cúi đầu cơn đói.

Cũng sự cúi đầu của cô thể kiên trì bao lâu……

Phó Diệu Tuyết nhanh ch.óng rửa tay xong . Lúc c.h.ặ.t cây chuối, cô nắng chiếu đến hoa mắt ch.óng mặt, mặc dù bổ sung đồ ăn nhưng vẫn mệt lả, hang đá là xuống nghỉ ngơi ngay.

chỉ cần chuyện là trông sẽ ngoan ngoãn đáng yêu cực kỳ.

Đỗ Lai lặng lẽ ngắm cô một lát, tầm mắt dời về phía ngoài hang —— ánh nắng gắt, thỉnh thoảng gió thổi , lá cây xào xạc.

Ban ngày ở khối đá còn tính là mát mẻ, nhưng đến đêm lạnh.

Đỗ Lai tự lột cho một đoạn lõi chuối, nhai nghĩ: Phải nhanh ch.óng nung bình gốm thôi.

Lượng nước trữ trong ống trúc quá ít, nếu chỉ dùng để uống thì miễn cưỡng đủ, nhưng sinh hoạt hằng ngày cũng dựa đó thì đủ.

Thật thể chuyển chỗ ở đến gần nguồn nước, nhưng gần đó nhiều rắn quá, an . Chỗ tảng đá lớn tuy xa một chút nhưng cái sạch sẽ, thoáng đãng.

Sau một hồi suy tính ngắn ngủi, Đỗ Lai đại khái quy hoạch xong thời gian còn trong ngày.

Anh quyết định tận dụng buổi chiều để đan một cái lưới bắt cá, đợi đến chiều tối khi nắng bớt gắt thì bắt đầu dựng lều. Đêm nay nếu trăng sáng thì thể tranh thủ bắt cua bãi biển, nếu trăng…… thì thôi , sáng mai dậy sớm mang lưới đến cái hang mà Phó Diệu Tuyết để bắt cá.

Đan lưới cần vỏ cây hoặc dây mây, nhưng ngoài trời nắng quá, ngoài một chuyến chắc chắn sẽ lột một tầng da, quyết định dùng mấy tàu lá chuối tây thử xem .

Đỗ Lai bứt vài mảnh lá để thử tay nghề.

Phó Diệu Tuyết ở bên cạnh ngủ say, gò má và bờ vai đều đỏ ửng, trông như cháy nắng.

Đỗ Lai tay bận rộn, mắt về phía cô , trong lòng đặt một mục tiêu nhỏ ——

Nuôi no cô .

Anh sống hơn hai mươi năm, dường như vẫn luôn chạy đôn chạy đáo con đường nuôi nấng khác.

 

 

Loading...