“ mệt .”
Phó Diệu Tuyết cảm thấy thất bại, một luồng ảo não, ngữ khí sặc sụa : “Anh là đàn ông kiểu gì mà tính tình còn lớn hơn cả thế? Cái gì cũng , chẳng lẽ chúng ở chỗ chờ c.h.ế.t đói ?”
Đỗ Lai trầm mặc hai giây, dậy, tâm bình khí hòa chằm chằm cô , : “ thật sự mệt , hiện tại nghỉ ngơi, thể yên tĩnh một lát ?”
Phó Diệu Tuyết c.ắ.n môi .
Anh liếc cô một cái, thu hồi ánh mắt, một nữa trở .
Phó Diệu Tuyết tích tụ cực kỳ, chằm chằm gáy Đỗ Lai rầu rĩ : “ mà đói lắm, tới hòn đảo còn ăn gì t.ử tế cả. Ngày đầu tiên chỉ ăn mấy quả dại, ngày thứ hai là quả dại thêm thịt nghêu, hôm nay là ngày thứ ba , bụng đói lắm, ăn cái gì đó.”
Đỗ Lai nhắm mắt im, thèm để ý đến .
Phó Diệu Tuyết cũng mặc kệ là thật sự ngủ là giả vờ ngủ, tiếp tục ủy khuất ba ba lải nhải: “ bao giờ đói như thế , ba ngày , ba ngày ăn bữa cơm nào hồn! Trước mỗi ngày ăn ít nhất bốn bữa, bữa sáng, bữa trưa, chiều, còn bữa tối, hiện tại một ngày đến một bữa cũng mà ăn, chẳng lẽ đói ? Anh còn ném con bạch tuộc nữa, đào mãi mới con bạch tuộc đó đấy…”
Đỗ Lai vẫn lời nào, nhưng trán bắt đầu nổi gân xanh.
Giọng cô dần dần mang theo tiếng nức nở: “ chỉ định hù dọa một chút thôi mà… cũng đau đến thế, nhưng dù đau thì cũng nên ném nó chứ, sắp c.h.ế.t đói , thật sự sắp c.h.ế.t đói , dịch dày sắp tiêu hóa luôn cả bản đây …”
“Được !” Đỗ Lai thể nhịn nữa, xoay dậy, “Không vẫn còn quả dại ?! Cô ăn quả dại lót ?”
Phó Diệu Tuyết trong mắt lấp lánh lệ quang: “Thế cũng chỉ một bữa thôi, còn chiều với cơm tối thì ?”
Đỗ Lai thật sự bóp c.h.ế.t cô cho xong!
nhịn !
Anh đỡ trán dậy, nắm lấy tàu lá chuối tây mà Phó Diệu Tuyết nhặt , chỉ phía bên ngoài: “Đi đến chỗ cô bứt lá , tìm cái ăn.”
“Chuối tây còn lớn mà.” Phó Diệu Tuyết khổ sở , “ xem , quả mới chỉ to bằng ngón tay cái thôi, ăn .”
Đỗ Lai bực bội : “Đi c.h.ặ.t cây chuối, c.h.ặ.t mấy cây mang về đây, dạy cô cách ăn!”
Phó Diệu Tuyết nước mắt rơi lã chã: “Anh thể đừng trêu nữa ! thật sự đói lắm ! Thân cây chuối rõ ràng là để nuôi heo, định chơi xỏ đúng ! Sao tính thế hả!”
Đỗ Lai cạn lời đến cực điểm!
Anh tính?
So với loại phụ nữ hở là đòi ném xuống biển cho cá ăn như cô đại tiểu thư , mà tính á?
Tiêu chuẩn kép đến mức cũng đúng là cực phẩm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-967-toi-met-roi.html.]
“Tóm phương pháp cho cô , tùy cô! Muốn tiếp tục nhịn đói thì ngăn cản!” Đỗ Lai xuống, mang theo vài phần tức giận, lưng hẳn về phía cô , để cái gáy đối diện với cô.
Bụng Phó Diệu Tuyết điều mà kêu lên ục ục.
Cô c.ắ.n môi, ấn bụng hỏi Đỗ Lai: “Cây chuối tây thật sự ăn ?”
Đỗ Lai tiếp lời.
Anh cảm thấy tận tình tận nghĩa lắm , hôm nay suýt chút nữa cô chơi cho tàn phế, giờ còn phụ trách lấp đầy cái bụng cho cô , nếu ngại cô sướt mướt quá phiền , thật sự chẳng quan tâm!
Nằm một lát, thấy phía tiếng sột soạt, tiếp đó là tiếng bước chân giẫm lên lá khô rời .
Đỗ Lai đầu thoáng qua, thấy Phó Diệu Tuyết đang đội nắng ngoài.
Cuối cùng cũng thanh tịnh một lát.
Hôm nay vốn dĩ tự sắp xếp cho nhiều nhiệm vụ, nào là tìm nước, đào bùn, dựng lều, nhất là dựng thêm một cái bếp đơn giản, còn chuẩn nung bình gốm, nhưng hiện tại, ngoại trừ việc giải quyết xong vấn đề nước, những việc còn chẳng việc nào hồn.
Đỗ Lai đầy bụng bực dọc, thể nghĩ đến Phó Diệu Tuyết, cứ nghĩ đến là đau đầu! Không, là đau cả !
Anh nhắm mắt , chỉ nhanh ch.óng ngủ một giấc để quên tất cả những chuyện c.h.ế.t tiệt .
Vừa ở bãi biển phơi nắng một trận đầu óc choáng váng, cơn buồn ngủ nhanh ch.óng ập đến, Đỗ Lai toại nguyện chìm giấc ngủ.
Anh mơ một giấc mơ ——
Trong mơ, Phó Diệu Tuyết biến thành một con b.úp bê gỗ , chớp mắt, còn thì đang ở trong một trò chơi kỳ quái.
Chillllllll girl !
Trong trò chơi hai con đường, một bên là núi đao, một bên là biển lửa, chỉ cần vượt qua một trong hai con đường là thể lấy nước thánh cải t.ử sinh. cả hai con đường đều thế nào, lúc lấy một đạo cụ gọi là “Búp bê thế ”, dễ dàng vượt qua trò chơi và thuận lợi lấy nước thánh.
Anh rưới nước thánh lên Phó Diệu Tuyết.
Cô mở mắt, thể mở miệng chuyện, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng b.úp bê gỗ, hơn nữa còn nổi trận lôi đình chỉ trích , tại khiến cô biến thành cái bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t .
Giấc mơ quá kỳ lạ.
Bởi vì nó tràn ngập chi tiết, mang cảm giác chân thực đến dị thường, khiến Đỗ Lai khi tỉnh vẫn còn chút bàng hoàng.
Trong lúc ngẩn ngơ, Phó Diệu Tuyết kéo một bó lớn chuối tây trở về.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, mặt là mồ hôi, tóc bết dính cổ, cánh tay và chân còn từng nốt sưng đỏ, trông như muỗi đốt, tóm là trông chật vật cực kỳ.