Hai ôm một đống ngao sò và ống trúc trở về. Sắc trời cũng dần tối sầm , tiếng gió gào thét, rừng cây âm u. Bọn họ một một lẳng lặng tới, ánh lửa nơi xa khiến cảm thấy an tâm, giống như ngọn đèn chỉ đường về nhà.
Mặc dù cả hai đều , cái nơi đó thể tính là nhà? Chỉ là một cái hang đá trọc lóc mà thôi.
……
Trở tảng đá lớn, đống lửa vẫn đang cháy. Đỗ Lai lật ngược cái l.ồ.ng sắt đặt lên lửa nướng. Phần đáy l.ồ.ng chim khi lật ngược tạo thành một cái mâm kim loại tròn lõm xuống.
Không dụng cụ, cũng gia vị, ném đống ngao sò chỉ mới rửa qua bằng nước biển lên mâm tròn nướng. Chẳng bao lâu thấy tiếng xèo xèo vui tai.
Lũ ngao sò chịu nổi sức nóng, con nào con nấy lượt mở miệng.
Phó Diệu Tuyết xổm bên đống lửa, thèm đến mức nuốt nước miếng. Cô đói quá, đói lắm , mấy quả dại căn bản chẳng thấm . cô vẫn tỏ vẻ nghi ngờ đối với phương thức nấu nướng .
“Không cần dầu, cần muối, cứ thế nướng khô ?” Cô hỏi.
Đỗ Lai cầm một cành cây khảy khảy mấy con ngao, trả lời: “ cũng dùng dầu, dùng muối, nhất là thêm chút hành gừng tỏi, thêm chút giấm, thêm chút sa tế……”
“Anh đừng nữa……” Phó Diệu Tuyết ôm bụng, khó chịu , “Càng càng đói.”
Đỗ Lai đưa ống trúc đựng bạch tuộc cho cô: “Cô ăn cái lót .”
Rút nắm cỏ ở miệng ống , thể thấy bên trong một con bạch tuộc nhỏ cỡ bàn tay, giờ phút đang bám c.h.ặ.t thành ống trúc, chịu .
Phó Diệu Tuyết tò mò thoáng qua, hỏi: “Không cần g.i.ế.c nó ?”
“G.i.ế.c c.h.ế.t thì còn tươi nữa, bạch tuộc đều là ăn trực tiếp như .” Đỗ Lai giọng điệu bình thường , “Cái cũng giống như ăn hàu sống thôi, hàu sống cũng là ăn sống mà.”
Phó Diệu Tuyết nghĩ nghĩ, cảm thấy lý.
Gan cô cũng lớn, thò tay lôi con bạch tuộc từ trong ống trúc . Con bạch tuộc lập tức quấn lấy tay cô, ngừng giãy giụa ngọ nguậy.
Trong chốc lát cô nên bắt đầu ăn từ .
“Hay là…… dùng d.a.o cắt nhỏ nhé?” Phó Diệu Tuyết nhíu mày.
Đỗ Lai : “Không cần thiết, ăn trực tiếp . Chúng chỉ một con d.a.o, lát nữa còn dùng để cạy thịt ngao, dùng lẫn lộn đồ sống và đồ chín sẽ ám mùi.”
Tuy rằng hiểu lắm ám mùi thì gì , nhưng Phó Diệu Tuyết cảm thấy cũng chút đạo lý. Hơn nữa con bạch tuộc cứ uốn éo qua , ở đây cũng thớt gì, cắt cũng chẳng dễ.
Vậy thì……
Cắn trực tiếp .
Cô thật sự quá đói bụng, đưa con bạch tuộc lên miệng. Trong đầu nhớ tới vị ngon ngọt non mềm của hàu sống, cô nhắm mắt , há mồm c.ắ.n xuống ——
Cảm giác đầu tiên khi miệng là: Không vị gì cả.
Không mùi tanh, cũng vị tươi, cái gì cũng , nhạt nhẽo như đang nhai dây thun.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-961-nu-hon-nong-chay-cua-bach-tuoc.html.]
Đang định nhai cái thứ hai, mấy cái xúc tu đột nhiên ập thẳng mặt cô!
Phó Diệu Tuyết: “!!!”
Theo bản năng đưa tay lên kéo, nhưng những giác hút nhỏ xúc tu bám c.h.ặ.t lấy da cô, thế mà chút sứt mẻ!
Phó Diệu Tuyết tức khắc hoảng sợ, nữa dùng sức kéo, đổi lấy kết quả là da mặt xé rách đau điếng!
“A a a a!” Cô sợ tới mức hét lên, nhịn đau kéo đứt hai cái xúc tu, định túm cái khác thì hai cái xúc tu bám chỗ khác!
Nước mắt Phó Diệu Tuyết lập tức trào !
“Đỗ Lai a a a a!!!”
Đỗ Lai đến ngửa tới ngửa lui! Bao nhiêu buồn bực dồn nén mấy ngày nay đảo, tại giờ khắc cơ hồ đều phát tiết hết, đến chảy cả nước mắt!
“Sao cô ngốc thế hả!” Hắn ha ha , “Bảo cô ăn là cô ăn thật ! A ha ha ha ha ha!!!”
Phó Diệu Tuyết nửa khuôn mặt bạch tuộc dán c.h.ặ.t, mắng: “Chụt chụt! Chụt chụt! Chụt chụt chụt chụt!…… Ưm!……”
Trong lúc lôi kéo, một cái xúc tu hút c.h.ặ.t lấy lưỡi cô!
Không là do sợ do đau, Đỗ Lai chỉ thấy nước mắt cô tuôn như suối, t.h.ả.m hại đến cực điểm!
“Đừng kêu nữa, cô đừng há mồm, nếu nó hút cổ họng thì phiền toái lắm.” Đỗ Lai dậy, , “ giúp cô gỡ nó xuống. Được , đừng , đau lắm , cô cần thiết thế ……”
Hắn kéo xuống hai cái xúc tu, đến cái thứ ba thì phát hiện lực hút của thứ thật sự mạnh, da mặt Phó Diệu Tuyết đều kéo đến đỏ bừng.
Đỗ Lai chút ngại ngùng.
Chỉ định trêu chọc một chút, ngờ hiệu quả như ……
“Khụ, cái …… Da cô cũng quá non .” Đỗ Lai gỡ xúc tu bạch tuộc tự giải vây cho , “Trước chúng ăn bạch tuộc tàu, nhai mấy cái là nuốt luôn…… Có thể là do cô ăn, dù cũng là đầu tiên, kinh nghiệm là bình thường, đừng ……”
Phó Diệu Tuyết nhắm mắt rơi lệ, đến mức nấc lên.
Đỗ Lai thấy cô t.h.ả.m như cũng đồng cảm, mau ch.óng giúp cô gỡ con bạch tuộc xuống.
hai cái cuối cùng bám đặc biệt chắc, một cái hút mí mắt, một cái hút đầu lưỡi, vị trí nhạy cảm, Đỗ Lai dám dùng sức mạnh.
Hắn cảm thấy khó giải quyết.
Chillllllll girl !
Nhìn trái , ánh mắt dừng đống lửa đang cháy.
“Cô đừng lộn xộn, ráng nhịn một chút.” Đỗ Lai một tay giữ c.h.ặ.t con bạch tuộc mặt Phó Diệu Tuyết, chậm rãi cúi xuống, tay nhặt lên một cành cây đang cháy, đó thẳng dậy, nữa về phía Phó Diệu Tuyết.
Mặt cô đầy nước mắt, gò má xúc tu hút đỏ ửng, tóc tai rối bời, trông đáng thương vô cùng.