Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 956: Cơn Mưa Và Sự Bất Lực Của Đại Tiểu Thư

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:51:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông mặt đất hề đáp .

……

Sấm sét ầm ầm nổ vang ngay đỉnh đầu, Phó Diệu Tuyết cuộn tròn bên cạnh Đỗ Lai, run lên bần bật.

bịt c.h.ặ.t tai, những tia chớp x.é to.ạc bầu trời cùng tiếng sấm rền vang vẫn khiến tim gan cô như vỡ !

khát đói, kinh hoàng sợ hãi. Trong phút chốc, cô kìm mà nghi ngờ, chuyện gì thất đức nên ông trời mới trừng phạt thế !

Khốn nỗi giờ phút chẳng ai giúp cô, thậm chí ngay cả một để chuyện cũng . Nếu Đỗ Lai cứ thế mà c.h.ế.t ở đây, đảo chỉ còn một , Phó Diệu Tuyết cảm thấy cô nhất định sẽ phát điên mất!

Tiếng sấm, ầm ầm ầm, ầm ầm ầm……

Nặng nề bao trùm cả hòn đảo nhỏ.

Phó Diệu Tuyết sát Đỗ Lai, chốc chốc nhẹ nhàng đẩy , chốc chốc chuyện với , nhưng Đỗ Lai vẫn phản ứng, chỉ thấy nhíu c.h.ặ.t mày, miệng khẽ hé thở dốc.

từng chăm sóc bệnh, đối mặt với cục diện mắt cũng chẳng xử lý thế nào, đành vơ vội vài phiến lá cây to ở gần đó, rũ sạch nước đọng bên đắp lên và Đỗ Lai, đáng thương vô cùng mà chắn chút gió lạnh.

Quá lạnh.

Đỗ Lai quá nóng.

Phó Diệu Tuyết ôm lấy Đỗ Lai, mờ mịt bất lực màn mưa to tầm tã, nhớ tới cái lều trại sét đ.á.n.h tan tành, nhớ tới con khỉ chạy thoát khỏi l.ồ.ng sắt, còn nhớ tới những quả dại rơi vãi đầy đất khi bọn họ giằng co……

Cô đói quá.

Thật sự nhặt mấy quả dại đó về ăn……

Liệu cô c.h.ế.t đói ở chỗ ?

Không quản gia, vệ sĩ, cũng ông nội, hiện tại cô cái gì cũng , cô còn thể sống sót ?

……

Có lẽ lời cầu nguyện linh nghiệm, một giờ dày vò trong gió t.h.ả.m mưa sầu, mưa dần dần nhỏ , tiếng sấm cũng biến mất.

Phó Diệu Tuyết nhẹ nhàng xốc phiến lá lên, lòng còn sợ hãi ngó xung quanh.

Cơn mưa như trút nước ban nãy biến thành mưa bụi lất phất, gió cũng nhu hòa hơn nhiều.

khỏi hang, cởi giày, to gan bò lên tảng đá lớn.

Tảng đá ướt đẫm nước mưa chút trơn trượt, nhưng bề mặt gồ ghề lồi lõm, cũng chẳng khác hòn non bộ trong vườn hoa nhà cô là bao, leo lên quá khó khăn.

Cô bò một mạch lên đến đỉnh, dậy. Ở độ cao thể thấy biển rộng, cùng với ánh sáng dần lộ nơi chân trời.

Mây mưa sắp tan .

Phó Diệu Tuyết thở phào nhẹ nhõm một dài.

Cô bò xuống , mang giày , Đỗ Lai vẫn tỉnh.

“Đỗ Lai, qua chỗ lều trại một chút, xem thể nhặt ít quả dại nào .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-956-con-mua-va-su-bat-luc-cua-dai-tieu-thu.html.]

Mặc kệ Đỗ Lai thấy , Phó Diệu Tuyết vẫn báo cáo hành tung của một tiếng, đó đội lá cây lên đầu, dầm mưa ngoài.

Vốn dĩ còn lo lắng khả năng định hướng của , sợ lạc đường, nhưng đường mới phát hiện lo xa. Trong khí vẫn luôn phảng phất mùi khét lẹt, cô cứ theo cái mùi đó một đoạn liền thấy khói đen và ánh lửa.

Đi thêm chút nữa, liền thấy cái lều trại mà cô và Đỗ Lai dựng, cùng với hai cái cây ở hai đầu lều, tất cả đều đốt thành tro bụi.

Hẳn là mấy tia sét đ.á.n.h trúng cây gây cháy, đó mưa nhỏ dần, lửa cũng tắt hẳn mà cứ cháy âm ỉ đến tận bây giờ.

Phó Diệu Tuyết khom lưng tìm kiếm quả dại mặt đất. Có quả bọn họ đè nát lúc đ.á.n.h , quả lửa nướng cháy đen. Cô càng tìm càng đau lòng, vất vả lắm mới nhặt mấy quả dính bùn đất và nước mưa. Cô dùng nước mưa rửa sơ qua, nhịn mà ăn luôn ——

Cô quá đói bụng .

Loại quả dại cũng tên là gì, ăn miệng vị giống như táo đỏ trộn với bí đao, giòn giòn, quá ngọt, nhưng cũng coi như ngon miệng, cảm giác no bụng cũng tạm chấp nhận .

Phó Diệu Tuyết ăn liền tù tì sáu bảy quả, cơn đói khát rốt cuộc cũng thoáng giảm bớt, cả cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Đỗ Lai còn đang hôn mê bên tảng đá lớn, cô dám lảng vảng bên ngoài quá lâu, vội vội vàng vàng nhặt thêm một ít quả.

Quả dại nhỏ tròn, ôm trong lòng hết, cô nhớ tới mấy ống trúc Đỗ Lai cắm ở bãi cát, liền đào mấy cái lên để đựng quả.

Trong ống trúc tích đầy nước mưa.

Phó Diệu Tuyết trong lòng vui vẻ, nghĩ thầm hiện tại đồ ăn nước uống đều đủ cả .

Cô ôm ống trúc xoay chuẩn về, thấy cành cây đang cháy nổ lách tách, bước chân bỗng khựng ……

……

Đỗ Lai tỉnh thì trời tạnh mưa, gió cũng ngừng thổi.

Thời gian ước chừng là chạng vạng, mặt trời đỏ như lòng đỏ trứng vịt chiếu rọi lên tảng đá lớn, mặt đất cũng hong khô ấm áp dễ chịu.

Đỗ Lai đỡ trán dậy, vẫn cảm thấy mệt mỏi và ch.óng mặt dữ dội.

Cổ họng đau rát như lửa đốt.

Hắn uống nước, quanh bốn phía, lúc thấy bên cạnh bày sáu cái ống trúc —— hai ống đựng quả dại, hai ống đựng nước, còn hai ống rỗng, xếp chỉnh tề ngay ngắn.

Chillllllll girl !

Bên ngoài truyền đến tiếng c.h.ử.i rủa độc đáo của Phó Diệu Tuyết: “C.h.ế.t tiệt! Tránh ! Con chim thối tám trăm năm ỉa !”

Đỗ Lai: “……”

Hắn bưng ống trúc lên, uống một ngụm nước, đó lấy quả dại từ một ống khác bỏ miệng, chậm rãi nhai nuốt.

Hiện tại yếu, t.h.u.ố.c uống, cũng cháo ăn, chỉ thể nhai kỹ nuốt chậm để tránh khó tiêu.

Ba năm quả dại xuống bụng, tinh thần cũng thoáng khá hơn chút. Hắn bưng ống trúc lên định uống thêm ngụm nước để tráng dày thì từ bên ngoài, một bóng xanh mướt ——

Đỗ Lai trừng lớn hai mắt, một ngụm nước trực tiếp phun ngoài!

“Khụ khụ, khụ khụ khụ khụ!!!”

“Anh thế?” Phó Diệu Tuyết cúi đầu chính , về phía Đỗ Lai, “ chẳng qua là bộ quần áo khác thôi mà, cần phản ứng lớn ?”

 

 

Loading...