Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 946: LẠC TRÊN HOANG ĐẢO

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:48:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh nhắm mắt , nỗ lực chống khuỷu tay dậy. Dạ dày từng đợt co rút khiến nhịn mà ho sặc sụa, nôn nhiều nước biển, đầu óc mới dần tỉnh táo đôi chút.

Anh chống gối chậm rãi lên, quanh bốn phía, phát hiện đang ở một bãi cát.

Đó là một bãi cát thô ráp, mang vẻ nguyên sơ từng dọn dẹp, lẫn lộn với những mảnh vụn san hô, vỏ sò, đá ngầm và cả những thứ giống như gỗ mục.

Sau gáy Đỗ Lai đau âm ỉ. Anh biển, mặt biển xanh thẳm mênh m.ô.n.g bát ngát, thấy một bóng tàu nào, chỉ vài con hải âu bay lượn bầu trời.

Anh đang ở thế ?

Ký ức cuối cùng dừng ở boong tàu đang nghiêng ngả dữ dội, đó chuyện gì xảy ? Cuồng phong, sóng dữ, tiếng la hét kinh hoàng... Bọn họ gặp lốc xoáy, đó thì ? Con tàu ? Chỉ sống sót thôi ? Còn ai khác sống sót ?

Đỗ Lai dọc theo bãi cát, cố gắng tìm kiếm manh mối. Một con tàu chở khách lớn như , nếu thực sự lốc xoáy cuốn đến gần đây thì thể để chút dấu vết nào.

Đi mười mấy bước, thấy phía cách đó xa một phụ nữ đang .

Chính là vị đại tiểu thư kiêu kỳ và thần kinh .

ướt sũng từ đầu đến chân, thẫn thờ bãi cát, đôi mắt đờ đẫn về phía đường chân trời.

Sóng biển thỉnh thoảng tràn qua mắt cá chân cô , tà váy dính đầy cát trắng. Cô trông giống như một con gà mắc tóc, còn chút kiêu ngạo nào của ngày thường.

Đỗ Lai thấy cô thì cảm thấy an tâm hơn một chút. Nếu ở đây chỉ , thì thể những khác cũng ở gần đây.

Anh tới hỏi: "Đại tiểu thư, cô chứ?"

đầu , ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Đỗ Lai kiên nhẫn giải thích: "Chúng gặp nạn , cô còn nhớ ? Chúng gặp lốc xoáy."

Đại tiểu thư thấy từ "lốc xoáy", ánh mắt khẽ động đậy, đó chậm rãi chớp mắt như thể nhớ , cô gật đầu chậm: "... lốc xoáy..."

Chillllllll girl !

biển, thắc mắc: "Lốc xoáy... thấy nữa..."

Đỗ Lai: "..."

Anh trả lời thế nào, dừng một chút : "Không chúng hôn mê bao lâu . Đại tiểu thư, cô cách nào liên lạc với vệ sĩ của cô bất kỳ ai khác ?"

Đại tiểu thư mặt biển, gì.

Đỗ Lai , là do cú sốc quá lớn tỉnh hồn , là lúc sóng đ.á.n.h dạt lên bờ va đập đầu ?

"... Đại tiểu thư?" Đỗ Lai cẩn thận nhắc nhở một câu, "Cô chứ?"

cúi đầu, cử động hai chân : "Chân đau."

Đỗ Lai: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-946-lac-tren-hoang-dao.html.]

Đây chẳng nhảm ?

Gặp t.a.i n.ạ.n lớn như , sống sót là may mắn lắm , thương cho ? Hiện tại cũng đang đau nhức đây !

"Đại tiểu thư..." Đỗ Lai kiềm chế tính khí, kiên nhẫn dỗ dành: "Chúng nhanh ch.óng tìm cứu viện, nếu vết thương cô ở nơi sẽ cách nào chữa trị . thấy đây hình như là một hòn đảo hoang, xung quanh chẳng gì cả."

Đại tiểu thư vẫn giữ vẻ mặt ngây dại, biểu cảm gì đặc biệt.

Vài giây , cô thản nhiên : "Ông nội sẽ phái tới tìm . Nhà nhiều tiền, cũng nhiều , họ chắc chắn sẽ sớm tìm thấy thôi."

Đỗ Lai thì yên tâm, : "Vậy thì quá, chúng cố gắng ở yên tại chỗ, nơi khá trống trải, sẽ dễ đội cứu hộ phát hiện hơn."

Đại tiểu thư : " chân đau."

Lần Đỗ Lai điều, ân cần : "Để cõng cô qua bên nghỉ ngơi."

Từ bãi cát lên phía cao hơn là một rừng cây, cạnh đó mấy cây dừa to lớn nổi bật, bóng râm mát mẻ, thích hợp để nghỉ ngơi.

Đỗ Lai tứ chi đau nhức nhưng vẫn cố chịu đựng để cõng đại tiểu thư đến gốc cây.

Anh lên bầu trời, lo lắng sẽ bỏ lỡ cứu viện, liền nhanh với đại tiểu thư: " tìm ít đá để xếp tín hiệu SOS."

Đại tiểu thư giữ , hỏi: "Ở đây bẩn quá, bây giờ?"

Trong lòng Đỗ Lai dâng lên một nỗi bực bội vô hạn, là lúc nào mà còn quan tâm bẩn với sạch? Huống hồ cả hai đều sóng đ.á.n.h dạt lên bờ, vốn dĩ chẳng sạch sẽ gì cho cam!

đối phương là vị đại tiểu thư vô cùng tôn quý, thể nổi nóng.

Không những nổi nóng, còn cung phụng cô như tổ tiên !

Đỗ Lai nén giận, hái hai tàu lá xanh lớn gần đó trải xuống đất, kiên nhẫn dỗ dành: "Tiểu thư, chúng nhanh ch.óng bày tín hiệu cầu cứu , cứ ở mãi bóng cây thì máy bay tới thể sẽ thấy chúng ."

Đại tiểu thư nhíu mày mấy tàu lá đất, mím môi, một lúc lâu mới cực kỳ miễn cưỡng "ừ" một tiếng, : "Vậy ngươi ."

Đỗ Lai lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Anh buông cô , vội vàng chạy về bãi cát, tìm một vị trí tương đối bằng phẳng, tiên nhanh ch.óng vẽ chữ "SOS" , đó tìm đá hoặc gỗ, tóm là tất cả những thứ nổi bật và dễ gió thổi bay, xếp chồng lên theo đường nét vẽ.

Đỗ Lai mệt.

Cứ liên tục cúi , xuống lên, bận rộn bãi cát suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng xếp xong một tín hiệu cầu cứu rộng 30 mét.

Thực còn xếp to hơn nữa, rõ ràng hơn nữa, nhất là để trực thăng bay qua trời thể thấy ngay lập tức.

 

 

Loading...