Trách chỉ trách cái miệng quá nhanh nhảu, ngày thường trong nhà chiêu đãi khách khứa, cô luôn nhiệt tình giữ ăn cơm như , cô nhiều, bất tri bất giác liền học theo.
Tô Mạn chạy nhanh bổ cứu: “Bất quá Lư Vũ Văn an bài những món đều là dựa theo khẩu vị của mà , cô hẳn là sẽ ăn quen.”
Phương T.ử Hân: “……”
Người phụ nữ …… Chẳng những chuyên hướng tâm can cô mà chọc d.a.o nhỏ, hơn nữa mỗi câu đều đến kín kẽ một kẽ hở! Nếu cô tiếp tục khiêu khích, chừng còn thủ đoạn khác chờ cô .
Xem , là một nhân vật tàn nhẫn a.
Thôi……
Nếu chia tay, cần gì một hai xé rách da mặt tranh cao thấp? Quá khứ, cứ để cho nó qua ……
Trong lúc nhất thời, Phương T.ử Hân cờ rủ trống bỏi. Cô bế thùng giấy đồ đạc lên, chỉ cảm thấy tinh thần sa sút cùng mất mát che trời lấp đất nảy lên trong lòng, một nỗi cô đơn khó thể miêu tả.
Phương T.ử Hân miễn cưỡng bảo trì dáng vẻ hướng Tô Mạn câu “Tạm biệt”, đó trầm mặc rời chung cư của Lư Vũ Văn.
Cô chân mới , điện thoại của Lư Vũ Văn chân liền tới.
“Cơm trưa đưa đến ?” Thanh âm đàn ông tràn đầy tình ý, ôn nhu thư hoãn.
“Đưa đến .” Tô Mạn trả lời, “Còn nha, bạn gái cũ của qua đây lấy đồ, mới bao lâu.”
Lư Vũ Văn sững : “Phương T.ử Hân tới?”
“Không cần khẩn trương .” Tô Mạn , “Cô khá , chúng em ở chung thực vui sướng!”
Lư Vũ Văn: “Phải ……”
……
*
Tô Mạn cùng Lư Vũ Văn ở Nam Kinh trải qua hai tuần nồng tình mật ý.
Trong lúc , ba Tô cùng Tô cũng nhàn rỗi. Bọn họ vì Lư Vũ Văn chọn một căn biệt thự, chủ cũ khi trang hoàng chỉ ở qua vài , cơ bản mới, trừ bỏ hoa viên sân vườn lâu ngày xử lý nên vẻ hỗn độn.
Hai vợ chồng giúp Lư Vũ Văn mua sắm nguyên bộ gia cụ hàng hiệu, phối hợp màu sắc gia cụ, đổi bộ rèm cửa và đồ trang trí mềm trong phòng, còn hẹn một vị thiết kế sư vườn, một nữa bố trí hoa viên. Tóm , hết thảy tận thiện tận mỹ.
Bởi vì căn nhà , chừng sẽ trở thành phòng tân hôn của con gái a!
Tô Mạn đối với việc ngượng ngùng, dù cũng là nhà của Lư Vũ Văn, thế mà cô cứ ở đàng khoa tay múa chân. Tuy rằng cũng tới hỏi ý kiến Lư Vũ Văn, nhưng Lư Vũ Văn mỗi đều giống như giận, chỉ ở trong điện thoại :
“Cứ theo ý của chú dì mà ạ, chúng cháu là vãn bối tuổi trẻ kinh nghiệm, kiến nghị của dì nhất định là thích hợp nhất.”
Vì thế cô nhúng tay càng hăng hái!
Trên đường về nhà, Tô Mạn nhịn nho nhỏ oán trách: “Anh liền thể một ‘’ ? Rốt cuộc là nơi sẽ ở , nếu như em biến thành phong cách thích, cũng đừng hối hận!”
Lư Vũ Văn : “Không hối hận.”
Tô Mạn trề môi, cảnh cáo : “Anh chính là tính tình quá , thiện khinh, coi chừng về em bắt nạt!”
Lư Vũ Văn xong, đầu ghé sát , hôn một cái lên má cô, : “Có Mạn Mạn ở đây, ai sẽ bắt nạt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-932-bi-mat-cua-lu-vu-van.html.]
Tô Mạn nhất thời mặt đỏ, chạy nhanh bụm mặt tài xế phía .
May quá, tài xế giống như chú ý.
Cô trừng mắt Lư Vũ Văn: “Anh đừng , thật với đấy! Anh về thể cứ chiều theo em như !”
“Không .” Lư Vũ Văn giải thích, “Dì khẳng định sẽ dựa theo sở thích của em để bố trí nhà ở, như tương lai em dọn đây, mới thể ở thoải mái. Dù hai chúng cũng thời gian quản mấy việc , dì nguyện ý giúp chúng chia sẻ, thực yên tâm, cũng thực cảm kích.”
Tô Mạn: “……”
Bị như , giống như biến thành đôi vợ chồng son lười biếng phủi tay để vợ trang hoàng thế ?
“Ai em dọn qua đó ở?” Cô đỏ mặt nhỏ giọng lầm bầm.
Khóe miệng Lư Vũ Văn mỉm : “Như a…… Kia đành da mặt dày một chút.”
Tô Mạn khó hiểu ngẩng đầu .
Lư Vũ Văn nhanh chậm : “Nếu em chịu dọn đây, chỉ thể là dọn đến nhà em.”
Tô Mạn: “……”
Lư Vũ Văn: “Nghe , con rể tới cửa dễ dàng chịu coi thường. Haizz, nhưng là vì Mạn Mạn, chịu chút ủy khuất cũng cảm thấy đáng giá……”
Tô Mạn: “Được …… Anh đừng nữa……”
……
Chillllllll girl !
Ngày nhà hàng mới của Lư Vũ Văn khai trương, lúc là ngày cùng Tô Mạn đính hôn.
Khách khứa tề tụ ở nhà hàng ăn uống linh đình, là tặng lễ, là chúc phúc, ba Tô Tô cao hứng đến khép miệng .
Lý Lý cũng tới.
Là bạn thời thơ ấu của Tô Mạn, ngoài nhưng trong tặng quà, đó ở một bên uống rượu giải sầu.
Lúc Lư Vũ Văn qua chào hỏi, Lý Lý cho rằng là tới diễu võ dương oai, liếc mắt một cái, thèm phản ứng.
Lư Vũ Văn : “Không tính toán chút lời chúc phúc ? Cậu cùng cô quen nhiều năm như , em ruột cũng chắc cận giống các , hiện tại em gái sắp kết hôn, trai hẳn là cảm thấy cao hứng nha.”
“……” Lý Lý nhịn nhịn, bưng cái ly triều Lư Vũ Văn giơ lên, nể mặt , “Chúc hai hạnh phúc.”
Lư Vũ Văn mặt mang mỉm : “Cảm ơn.”
Lý Lý ngửa đầu một ngụm uống cạn rượu trong ly, thấp giọng : “Thật điểm nào hơn .”
Lư Vũ Văn thấy , mỉm gật đầu: “Luận gia thế, luận học vấn, luận thời gian ở chung dài ngắn, xác thật bằng , bất quá……”
Hắn dừng một chút, chỉ hai mắt của , : “ ở chỗ hơn .”
Lý Lý sững , theo dường như cảm thấy nhục nhã, bực bội : “Xem thường mắt cận thị hả?! Được, coi như lợi hại!”