“Anh một nửa !” Tô Mạn trừng lớn đôi mắt, “Sau ? Treo ăn uống là đáng ghét nhất!”
Lư Vũ Văn tạm dừng một lát, nhạt : “Sau … Người nhà nàng bệnh, đưa nàng về quê thăm cha , đến cửa bệnh viện khi, nàng với , trong tình huống như gặp gia trưởng chút vội vàng, tôn trọng ý nguyện của nàng, cho nên về khách sạn .”
Tô Mạn xong, vẫn hiểu: “Cứ như ?… Như hình như đến mức chia tay chứ?”
Lư Vũ Văn nàng, tiếp: “Buổi tối bệnh viện đón nàng, nàng từ cửa bệnh viện , bên cạnh theo vài vị thích bạn bè, đó giả vờ thấy , cùng những khác cùng xe .”
Tô Mạn sửng sốt.
Nàng quá hiểu đối phương vì như , ít nhất cũng nên lên tiếng chào hỏi chứ?
“Có thể nào là…” Nàng chần chờ lẩm bẩm, “Có thể nào là nàng, lúc đó quả thật thấy ?”
“Có thể lắm.” Khóe miệng Lư Vũ Văn cong cong, “Cũng thể là nàng bỗng nhiên phát hiện, thể lơ ánh mắt chú mục của lạ đường, nhưng cách nào xem nhẹ ánh mắt dị dạng của nhà bạn bè, trở Nam Kinh, chúng gặp mặt rõ ràng ít , nàng đại khái nghĩ thế nào đối mặt , liền xin nghỉ dài hạn, một nước ngoài du lịch giải sầu, ngay trong thời gian đó, nàng đề nghị chia tay với . Cho nên, chúng coi như là chia tay trong hòa bình.”
“ mà chân cà nhắc nữa mà.” Tô Mạn thể lý giải chỉ vì như liền chia tay, nàng và Lý Lý cãi nhiều như , cũng từng đến mức cả đời qua với .
Nếu để ý việc cà nhắc, lúc vì bắt đầu mối quan hệ ?
Tùy tiện ở bên , tùy tiện chia tay? Vì luôn như ?
Nàng trong lòng hụt hẫng, với Lư Vũ Văn: “Chân cà nhắc cũng của mà…”
“Anh .” Lư Vũ Văn , “Không của , cũng của nàng, khi phát hiện lẫn thích hợp đó đề nghị chia tay, đối với hai bên chúng đều là kết cục nhất để kịp thời ngăn tổn hại. Anh chỉ là chút tiếc nuối, tìm một cô gái thể tiếp nhận khuyết tật của .”
Tô Mạn yên lặng ôm lấy eo , thương cảm .
Nàng cảm thấy nếu là chính , nhất định sẽ ghét bỏ Lư Vũ Văn, bởi vì như , gần như hảo, cho dù vì cà nhắc mà trừ vài phần, cũng khẳng định là một đàn ông chất lượng cao 90+ điểm.
Cô gái vì từ bỏ chứ?… Quá đáng tiếc.
“ mà, gần đây nghĩ như nữa.” Lư Vũ Văn bỗng nhiên .
“Ừm?” Tô Mạn ngẩng đầu .
Ánh mắt Lư Vũ Văn mềm mại nàng, giọng thấp thấp: “Bởi vì, nếu là thật lòng thích cô gái đó, sẽ nỡ… để nàng chịu đựng những ánh mắt đó.”
Lời của , thật chút xanh.
Đổi bạn gái tiền nhiệm xong, nhất định sẽ vô cùng oán giận, yêu hai tháng, chẳng lẽ là giả yêu ? Vậy mà đều thật lòng thích? Thật quá đáng !
mà đổi Tô Mạn xong, thì chỉ còn lời ngon tiếng ngọt.
Bởi vì mỗi phụ nữ, đều trở thành duy nhất, chân ái trong lòng yêu.
()
Tô Mạn ngọt ngào ôm Lư Vũ Văn, bảo đảm với : “ khẳng định chê , đỡ qua đó gọi xe, đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-928-loi-cau-hon-ngot-ngao.html.]
“Tuy em như , vẫn sẽ áp lực.” Lư Vũ Văn , “Rốt cuộc, là một đàn ông từng chịu tổn thương.”
“Anh mới tổn thương!” Tô Mạn nhịn , “ thấy rõ ràng mà!”
“Anh tổng thể chứ.” Lư Vũ Văn ôn hòa , “Thật nội tâm yếu ớt, nhát gan, tưởng tượng đến bạn gái sẽ vì mà lạ dùng ánh mắt kỳ quái đ.á.n.h giá, trong lòng sẽ khổ sở.”
Dáng vẻ hiện tại, đặc biệt giống một con ch.ó Golden Retriever cỡ lớn đang nũng, dỗ đến Tô Mạn trong lòng mềm nhũn, suýt chút nữa liền thỏa hiệp.
Nàng bất đắc dĩ : “Vậy đừng nhát gan, dũng cảm một chút , chỉ một đoạn đường ngắn như , tách thật kỳ quái.”
Lư Vũ Văn cúi đầu, thương lượng với nàng: “Em hôn một chút, cho một chút dũng khí, ?”
Tô Mạn: “...”
Nàng đỏ mặt : “Đây là ở bên ngoài mà.”
Lư Vũ Văn dễ chuyện nhượng bộ: “Về nhà hôn ?”
Về nhà là gian riêng tư, đương nhiên thể. Tô Mạn nghĩ nhiều liền gật đầu đồng ý.
Lư Vũ Văn : “Được , vì khi về nhà Mạn Mạn thể hôn , sẽ cố gắng khắc phục một chút chướng ngại tâm lý.”
…
Vết thương ở chân tính nghiêm trọng, chỉ là trẹo một chút, khi xe về đến nhà, Lư Vũ Văn còn đau như .
Tuy là như thế, Tô Mạn vẫn dọc đường cẩn thận săn sóc đỡ , đồng thời, trái tim nàng cũng vẫn luôn đập loạn.
Bởi vì nàng còn nhớ rõ lời hứa của ——
Chillllllll girl !
Sau khi về nhà hôn .
Khụ, nàng từng hôn, nhưng nàng bao giờ chủ động hôn.
Trong đầu ngừng hồi tưởng mấy mật gần đây với Lư Vũ Văn, dường như cũng tính là việc khó gì, chẳng là miệng chạm miệng ? Còn … cứ tự do phát huy ~
…
Sau , Tô Mạn đè giường hôn đến mức dậy nổi, về mặt kỹ thuật, thất bại.
Sức lực tự hào tan biến, cơ thể như biến thành bông.
Nàng câu lấy cổ áo Lư Vũ Văn, đẩy , nỡ để , u u oán oán : “Đêm nay vẫn là ngủ phòng khách .”
Lư Vũ Văn chống nửa bên cánh tay, khóe miệng ngậm ý nàng, “Vì ?”
Tô Mạn : “ sợ nửa đêm sẽ nhịn chạy quấy rối .”