Tô Mạn thể tin đây là chính .
Quả thật, phụ nữ trong ảnh và nàng giống như đúc, nhưng mà… khác biệt đến , đặc biệt là ánh mắt dường như liếc mắt đưa tình, nhưng ai thể nghĩ đến, lúc đó nàng chỉ đang nghĩ về chocolate…
Tô Mạn trộm liếc Lư Vũ Văn một cái.
“Anh lừa em chứ?” Khóe miệng Lư Vũ Văn nhếch lên, gửi một bản ảnh chụp sang WeChat của nàng, “Mạn Mạn thật xinh .”
Tô Mạn: “...”
Trầm mặc một lát, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chụp một chút cũng giống…”
“Vậy em cảm thấy nên trông như thế nào?” Lư Vũ Văn mỉm nàng, “Là dữ dằn một chút? Hay là ngầu hơn một chút?”
“...” Tô Mạn khó chịu nghiêng mặt , “Dù giống .”
“Sao thể.” Lư Vũ Văn , “Anh cảm thấy giống, giống Mạn Mạn xinh , giống Mạn Mạn ôn nhu, giống Mạn Mạn phong tình vạn chủng…”
“Đừng nữa!” Tô Mạn vươn tay che miệng , gương mặt ửng hồng, nàng thật sự chịu nổi lời khen, khen là e thẹn đến chịu !
Sức nàng lớn, Lư Vũ Văn che miệng, liền thật sự phát chút âm thanh nào, chỉ còn đôi mắt đen thẳm, lặng lẽ chăm chú nàng.
Tô Mạn ngượng ngùng buông tay , nhỏ giọng nhấn mạnh: “Không nữa.”
“Vậy .” Lư Vũ Văn , dễ chuyện.
Sau đó : “Quả thật giống lắm, so với Mạn Mạn trong lòng , còn kém xa.”
Tô Mạn: “...”
Tuy rằng ngọt đến, nhưng vẫn vài phần nhụt chí, nàng thở dài hỏi: “Người kinh doanh, đều giống lời ngon tiếng ngọt như ?”
“Cũng tùy .” Lư Vũ Văn nắm tay nàng, dọc theo bờ sông chậm rãi , “Chỉ đối đãi với khách hàng quan trọng, mới thể vắt óc hiến ân cần, còn em, hiện tại chính là khách hàng VIP kim cương của .”
Tô Mạn bật thành tiếng, cái danh xưng khách hàng VIP kim cương của chọc .
Nàng : “Danh xưng lợi hại như , phí thường niên nhất định đắt!”
Lư Vũ Văn dừng bước, : “Cũng tính đặc biệt đắt, nếu em nguyện ý hội viên trọn đời, thể cho em ưu đãi.”
Lời giống một câu đùa, cũng giống một lời cầu hôn nghiêm túc.
Với mối quan hệ của họ, hiện tại cầu hôn chút sớm, cho nên thành phần đùa chiếm đa , nhưng tấm lòng , vẫn Tô Mạn cảm thấy cảm động.
Rốt cuộc, nàng và Lý Lý ở chung nhiều năm như , cũng từng chờ một câu như .
Trước nàng hiểu nỗi lo lắng của từ mà đến, hiện tại nàng rốt cuộc hiểu.
Nàng Lư Vũ Văn mắt, khỏi cảm khái: “Lư Vũ Văn, thật sự .”
()
Lư Vũ Văn : “Mạn Mạn, những lời kịch như thế , em phát thẻ cho , sẽ cảm thấy chút bi tình.”
Tô Mạn buồn : “Thẻ gì chứ? khen , còn hài lòng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-926-khong-the-chiu-noi-loi-khen.html.]
“Không thẻ ?” Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, tiếp tục về phía , “Vậy yên tâm .”
Vì yên tâm?
Hắn đang yên tâm điều gì?
Tô Mạn nhếch khóe miệng, tùy theo bước chân chậm rãi .
Nàng thấy bóng dáng hai mặt đất dính một khối, mật khăng khít, trong lòng ngọt ngào, cảm thấy ở bên , đặc biệt .
Lúc , đám đông phía bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào sôi sục.
Tô Mạn và Lư Vũ Văn đầu , liền thấy một chiếc xe máy điện đột nhiên vụt ! Bất chấp đường phố đông đúc, chạy nhanh!
Ngay đó một phụ nữ hét to: “Chặn ! Hắn cướp túi của !!!”
Sắc mặt Tô Mạn nhất thời biến đổi!
Cướp bóc?!
Nàng chút nghĩ ngợi nhấc chân liền đuổi theo!
tốc độ của nàng nhanh đến mấy, cũng thể đuổi kịp xe máy điện! Tranh thủ đối phương đám đông cản trở mà tạm thời giảm tốc độ, Tô Mạn từ tay qua đường đoạt lấy một chai nước khoáng, hung hăng ném mạnh về phía xe máy!
Sức nàng lớn, ném cũng chuẩn, chai nước khoáng đầy ắp nặng trịch, một phát đập trúng sườn mặt đối phương, đàn ông đầu nghiêng một cái liền ngã từ xe máy xuống!
Không đợi bò dậy, Tô Mạn hùng hổ đến mặt, vươn tay một cái, liền bắt chéo hai tay đàn ông cướp túi lưng đè xuống đất, quát: “Xem ngươi còn chạy !”
Tên cướp mắng to: “Mẹ kiếp! Liên quan gì đến mày!”
Tô Mạn tức giận, trong tay dùng một chút lực, liền thấy tiếng “kẽo kẹt”, đàn ông lập tức kêu t.h.ả.m thiết!
Hình như trật khớp.
“...” Tô Mạn chút ngượng ngùng, nàng cẩn thận dùng sức quá mạnh.
Muốn buông , sợ trốn, đành duy trì động tác ban đầu.
Nàng ngẩng đầu quanh, phát hiện đều vây quanh , ít đều đang vỗ tay trầm trồ khen ngợi nàng.
Chillllllll girl !
Cảm giác tệ, nàng loại cảm giác thỏa mãn khi thực hiện chính nghĩa, Tô Mạn phong thái hiệp nữ với , : “Ai giúp gọi điện thoại báo cảnh sát? Tay rảnh.”
“ gọi điện thoại!” Trong đám đông lập tức một tráng hán giơ tay ý bảo.
Lại một tiểu thương buôn bán gần đó ràng buộc cống hiến một sợi dây thừng, trói c.h.ặ.t t.a.y chân tên cướp.
Làm xong những việc đó, mất túi mới cuối cùng đuổi tới.
Đó là một phụ nữ trung niên hình khá béo, nàng thở hồng hộc, mặt đầy mồ hôi, nắm lấy tay Tô Mạn ngừng lời cảm ơn: “Thật cám ơn, thật cám ơn, thật nên cảm ơn cô thế nào…”
Thực hiện chính nghĩa thì sảng khoái, xong việc cảm ơn nàng cảm thấy lúng túng, nàng một mặt khiêm tốn cần cảm ơn, một mặt trong đám đông tìm kiếm bóng dáng Lư Vũ Văn.