Tô Mạn đáp: “ tên Tô Mạn… À, cũng vui quen với .”
“Biết bên cạnh Lư Vũ Văn bầu bạn, liền yên tâm .” Người đàn ông đầu dây bên nhẹ nhàng , “Hắn gửi một tin nhắn bệnh, đó điện thoại luôn gọi , gửi tin nhắn cũng thấy trả lời, sợ đến mức suýt nữa báo cảnh sát.”
Lư Vũ Văn : “Xin đừng tùy tiện đến gần bạn gái trong lòng .”
Từ Dã căn bản để ý đến , hứng thú bừng bừng hỏi Tô Mạn: “Hai quen như thế nào? Hắn phạt ? Không đúng, Lư Vũ Văn lái xe, cũng mua xe, là tài xế của lái xe trái phép ? Tô tiểu thư, cô cẩn thận đàn ông , đừng văn nhã nho nhã vẻ một , thật gian xảo! Lại còn đặc biệt hẹp hòi! Keo kiệt bủn xỉn!”
Lư Vũ Văn dở dở , đáng tiếc đang bệnh, sức phản bác, chỉ thể bất đắc dĩ hỏi: “Từ Dã, rốt cuộc tìm chuyện gì?”
“Được , chuyện chính.” Từ Dã , “Trước đây bảo kêu gọi đầu tư ? Hiện tại lợi nhuận nhà hàng vấn đề, nhưng nếu đột nhiên lấy một khoản tiền lớn để mở cửa hàng mới, vẫn là eo hẹp, vốn còn đang nghĩ, nếu kêu gọi đầu tư thì tìm ngân hàng vay, ngờ vận may đặc biệt , gặp một khách quen, ông chủ nhà hàng là , nhất định đầu tư cho chúng ! Lư Vũ Văn, đúng là ý tứ, quen bạn bè tiền như , sớm cho , còn kêu gọi đầu tư, chuyện thừa !”
Lư Vũ Văn hỏi: “...Là ông chủ Vương?”
Từ Dã lắc đầu: “Không họ Vương.”
Lư Vũ Văn: “Vậy… là ông chủ Thái?”
“Cũng họ Thái!” Từ Dã lẩm bẩm , “ thấy đúng là bệnh ! Ngay cả bạn bè của cũng nhớ, họ Đàm, tên là Đàm Tiếu! Cái tên đặc biệt như , quên !”
Lư Vũ Văn sửng sốt, nghi hoặc : “ quen .”
“Không quen ?” Từ Dã cũng ngây , “Không quen , còn một rót vốn năm nghìn vạn?”
Lư Vũ Văn ngạc nhiên.
Đầu tư là một chuyện thận trọng.
Để kêu gọi đầu tư thành công, họ thường sẽ chuẩn nhiều văn kiện tài liệu, chi tiết đến từng mặt kinh doanh của nhà hàng, bởi vì cho nhà đầu tư tán thành thực lực của họ, tin tưởng họ thể đạt mục tiêu lợi nhuận, một cách thông tục, chính là cho tin rằng tiền bỏ , thể nhanh hồi báo.
Nếu , ai sẽ nguyện ý lấy tiền ném đá xuống sông?
Đầu tư cũng sẽ một đúng chỗ, thông thường sẽ chia thành mấy giai đoạn, tình hình kinh doanh nhà hàng , mới thể tiếp tục giai đoạn đầu tư tiếp theo.
Thế nhưng hiện tại, đột nhiên xuất hiện một nhà đầu tư từng hợp tác, thậm chí căn bản quen , một rót vốn năm nghìn vạn?!
Từ đại gia ?
Hoặc là mắt xa trông rộng, hoặc là thuần túy là tiền nhiều chỗ tiêu ?
Lư Vũ Văn cảm thấy khả năng thứ hai lớn hơn.
“Cậu sắp xếp một chút, xem khi nào thích hợp, chúng cùng đối phương gặp mặt chuyện.” Lư Vũ Văn suy tư chậm rãi , “Đối phương thành ý như , tình hình cửa hàng mới, thể giới thiệu kỹ càng hơn với một chút.”
Từ Dã : “Muốn cho mở cửa hàng là để theo đuổi phụ nữ, thể nào lập tức đổi ý, rút đầu tư ?”
Tô Mạn: “...”
Lư Vũ Văn bất đắc dĩ nhắm mắt, “Thôi… Hôm nào chuyện tiếp , mệt .”
Từ Dã lựa lời: “Mới vài câu mệt ? Cậu mặt cô gái mà thể lực chống đỡ hết nổi, coi chừng chê đó nha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-921-dau-tu-nam-nghin-van.html.]
Tô Mạn yên lặng đầu sang một bên, giả vờ ngắm phong cảnh…
()
Lư Vũ Văn , nghiêng đầu với Tô Mạn: “Đừng để ý, thích đùa.”
“ , ha ha ha xin ~” Từ Dã trong video sảng khoái, , “ mà Lư Vũ Văn, chẳng lẽ suy xét dọn khỏi khách sạn ? Dù ở bên đó thường trú, ít nhất cũng thuê một căn hộ nhỏ chứ.”
Chillllllll girl !
“Thuê nhà bằng mua nhà, nhưng gần đây đang bận việc chi nhánh mới, thời gian tìm nhà.” Lư Vũ Văn nhạt , “Chuyện cần bận tâm, sẽ tự lo liệu.”
Từ Dã: “Được , quấy rầy hai nữa nha! Ngày mai liên hệ , tạm biệt ~”
Lư Vũ Văn: “Ừm, ngày mai liên hệ.”
Video cắt đứt.
Tô Mạn: “...”
Nàng ngượng ngùng đặt điện thoại xuống, nhẹ giọng : “ giúp đo nhiệt độ cơ thể nhé.”
“Được.” Lư Vũ Văn ôn hòa , “Cảm ơn Mạn Mạn.”
Tô Mạn đỏ mặt lấy nhiệt kế điện t.ử đến, nhắm cổ tay Lư Vũ Văn ấn một cái.
“Tít” một tiếng.
nàng thấy nhiệt độ hiển thị, giật mới phát hiện, màn hình một đầu đang gọn trong lòng bàn tay —— nàng mà, cầm, ngược,!
Trên nhiệt kế hiển thị 8, đây là nhiệt độ cơ thể của chính nàng!
Người đàn ông mắt khẽ lên, Tô Mạn càng thêm lúng túng, nhịn nhỏ giọng oán trách: “Anh gì nhắc nhở ?”
Lư Vũ Văn gật đầu: “Được, là sai, đáng lẽ nhắc nhở Mạn Mạn.”
Tô Mạn: “...”
Thôi , càng lúc càng lúng túng.
Nàng đổi hướng nhiệt kế, rầu rĩ : “Anh… thể nào, đừng dùng cái giọng điệu đó chuyện với …”
Lư Vũ Văn hỏi: “Giọng điệu gì?”
Tô Mạn một nữa ấn nút đo nhiệt độ, tự nhiên trả lời: “Giọng dỗ trẻ con mà…”
Lư Vũ Văn lên.
Tô Mạn c.ắ.n môi, dùng sức trừng một cái. Chỉ là cái liếc mắt gì lực sát thương, càng giống đang nũng, nàng ước chừng tự hiểu lấy, yên lặng cúi đầu, .