Tô Mạn tặc lưỡi, nhịn liếc một cái: "Em chỉ thuận miệng thôi mà phân tích nhiều thứ thế..."
Lư Vũ Văn mỉm : "Anh ngành dịch vụ mà, gặp đủ loại , đặc biệt là các cặp đôi, thấy nhiều nên cũng hiểu."
Chillllllll girl !
Anh tiếp: "Tóm , bình thường sẽ ở bên loại đàn ông đó. Bị nhục mạ, chà đạp, nô dịch... bất kỳ ai nhân cách kiện đều sẽ chịu đựng nổi cuộc sống như ."
"..." Tô Mạn im lặng lái xe. Trong lòng cô thấy kỳ lạ, rõ ràng đang về gã đàn ông bạo hành , cô cứ vô thức liên tưởng đến và Lý Lý nhỉ...
Nghĩ đến Lý Lý, cô nhớ đến mấy ngày nay vì " thương" mà cô "ngó lơ" Lư Vũ Văn. Tô Mạn dùng khóe mắt lén , khẽ hắng giọng : "Thật hôm nay Lý Lý đột nhiên xuất hiện em giật cả , suýt nữa thì lộ tẩy. mà thấy mặt vết bầm, chân cũng bình thường, chắc qua mặt ."
Dừng một chút, giọng cô thấp xuống: "Sau ... em sẽ đến căn hộ đó nữa."
Ngụ ý là... Anh thể hẹn em đấy. Hẹn em , hẹn em mà~
Lư Vũ Văn do dự vài giây lên tiếng: "Cậu thanh niên tên Lý Lý đó dường như định kiến với ? Vừa ở bệnh viện, ánh mắt ... bình thường cho lắm."
Tô Mạn đỏ mặt tía tai, nhớ những lời Lý Lý mắng c.h.ử.i Lư Vũ Văn lưng, cô thấy hổ vô cùng!
"Anh ... vốn là như thế!" Tô Mạn cuống quýt giải thích, "Lúc nào cũng vênh váo coi trời bằng vung, chẳng nể mặt ai bao giờ. Em chơi với bao nhiêu năm mà còn đối xử với em như thế, đừng để bụng gì..."
Lư Vũ Văn khẽ , ngắt lời cô: "Không , lẽ vì luôn sống trong môi trường học đường, tiếp xúc với xã hội thực tế nên lời cử chỉ chút 'tự nhiên', mang cảm giác tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, cũng mà."
Tô Mạn xong, thấy đúng là đạo lý ! mà dùng từ trau chuốt quá, "ấu trĩ" thì cứ bảo là ấu trĩ , còn uyển chuyển là "tự nhiên". Tô Mạn thầm nhủ trong lòng, thấy từ cực kỳ chính xác.
Cô lái xe gật đầu phụ họa: " thế, em cũng thấy , va vấp xã hội nên mới coi ai gì như thế."
Lư Vũ Văn bật thành tiếng: "Dù cũng là thanh mai trúc mã của em, như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-915-to-man-bi-di.html.]
"Sợ gì chứ!" Tô Mạn nhếch môi, chẳng thèm để tâm, "Số mắng em còn nhiều hơn em mắng gấp bội~"
"Cậu thường xuyên mắng em ?" Lư Vũ Văn hóm hỉnh hỏi, "Em lợi hại như , đ.á.n.h một trận ?"
Tô Mạn đáp: "Hồi nhỏ nóng lên cũng động thủ, nhưng yếu lắm, chạm nhẹ một cái cũng sưng vù mấy ngày... Em sợ ba hai bên phát hiện nên cũng dám tay nữa."
Lư Vũ Văn . Mặc dù gì thêm, nhưng mặt Tô Mạn vô cớ đỏ bừng lên. Dạo cô thấy đỏ mặt. Chẳng lẽ là do khí huyết quá vượng? Hay là trời nóng nên bốc hỏa? Tô Mạn thầm nghĩ: Sắp tới ăn thêm mấy cây kem để hạ hỏa mới .
Cô còn trò chuyện thêm với vài câu, nhưng đến khách sạn mất . Tô Mạn dừng xe cổng khách sạn, Lư Vũ Văn xuống xe, trong lòng chút lưu luyến. Như tâm linh tương thông, Lư Vũ Văn cô, mỉm vẫy tay: "Về mau , ngày mai gặp."
"Ngày mai gặp." Ba chữ đó như mang theo vị ngọt của kẹo, khiến Tô Mạn mỉm rạng rỡ, vui vẻ lái xe .
Trên đường về, cô nghĩ: Hôm nay tuy xui xẻo nhưng kết quả cuối cùng vẫn . Tâm trạng cô khi rơi xuống vực thẳm giờ đang dần leo lên đỉnh Everest —— Tô Mạn cứ ngỡ sắp chạm đỉnh, nhưng đó cô nhận lầm.
Bởi vì ngày hôm , cô nhận thông báo tạm đình chỉ công tác để điều tra, thế là cảm xúc một nữa rơi xuống đáy vực...
Tô Mạn: "..."
Đáng lẽ cô lường kết quả . Là cảnh sát giao thông đang trực mà lo kiểm tra nồng độ cồn, đ.á.n.h với qua đường phố, dù mục đích ban đầu là giúp , nhưng khi đối phương cảm kích thì hành động của cô thiên về hướng "bao đồng".
Thật sự hối hận quá mà... nếu gặp chuyện tương tự, liệu cô nhịn mà tay ? Tô Mạn nghiêm túc suy nghĩ. Câu trả lời là: Cô vẫn sẽ tay.
chuyện tương lai tính , còn hiện tại, cô cần giải quyết bản kiểm điểm mắt . Tạm đình chỉ công tác thường chỉ hai kết quả: Một là "ngâm" một thời gian vị trí cũ; hai là kỷ luật và điều chuyển sang bộ môn khác. Tô Mạn điều gì đang chờ đợi . Ba cô tuy thể dùng quan hệ để tạo môi trường an nhàn cho cô, nhưng sẽ bao che dung túng, nên Tô Mạn vẫn nhận phạt.
Một công việc như mà cô hỏng mất. Cô lẳng lặng thu dọn đồ đạc, ảo não trở về nhà.