“ bệnh?!” Lý Lý khẩy, ở cổng sân Tô Mạn: “Chính cô mê trai đến lú lẫn còn bảo bệnh? Được, nữa, dù cái đầu của cô từ nhỏ đến lớn cũng chẳng tiến bộ tí nào, cô thích gì thì !”
Tô Mạn trợn tròn mắt: “ mê trai?!... Này! Anh cho rõ ràng xem nào!”
“Không mê trai mà mặc thành thế ? Không mê trai mà với gã đó như thế ?” Lý Lý lộ vẻ khinh bỉ cực độ, cô từ đầu đến chân: “Mấy câu đường mật khiến cô trời đất là gì . Tô Mạn, cô dùng cái não , đừng gặp con hồ ly tinh nào cũng đ.â.m đầu ! Một gã đàn ông đến cái xe cũng mua nổi, đồ cái gì ở cô mà cô ? Cô ngốc thôi chứ!”
Tô Mạn sắp Lý Lý cho tức c.h.ế.t, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội: “Anh... nhăng cuội cái gì thế! Bảo dùng não? não chỗ nào?! Cả thiên hạ mỗi não chắc?!”
Lý Lý hừ lạnh một tiếng, đóng sầm cổng sân , thẳng nhà.
“Này!” Tô Mạn tức giận quát: “Lý Lý! Anh cho rõ xem nào! Hồ ly tinh gì hả? Anh mắng ai đấy hả!!!”
Đáp cô chỉ tiếng đóng cửa dứt khoát.
“Đồ tâm thần!” Tô Mạn tức tối mắng.
Cả ngày tâm trạng thế là tan thành mây khói!
Cô hầm hầm về nhà, ném túi xách lên sofa, giày cao gót cũng đá văng thô bạo. Cô chân trần đến máy lọc nước, uống ực ực mấy ngụm nước lạnh, ngọn lửa giận chỗ phát tiết mới dịu vài phần.
Mẹ Tô tiếng động từ trong phòng , xuống lầu thấy tình hình .
“Làm thế ? Tiểu Lư chọc con giận ? Chắc ...”
“Hừ!” Tô Mạn lạnh, “Ngoài cái tên Lý Lý đó thì còn ai chọc con tức nữa?! Vừa nãy gặp ở cửa, như uống nhầm t.h.u.ố.c , bảo con não! Còn mắng con là hồ ly tinh!”
Mẹ Tô kinh ngạc: “Lý Lý mắng con là hồ ly tinh?”
Tô Mạn nhíu mày, ngẫm nghĩ kỹ : “... Không đúng, hình như mắng Lư Vũ Văn là hồ ly tinh.”
Mẹ Tô phụt thành tiếng.
“Mẹ! Có gì mà chứ!” Tô Mạn nhăn mặt, đầy vẻ khó chịu, “Mắng ai là hồ ly tinh cũng đúng cả! Anh dựa cái gì mà mắng như thế? là đồ tâm thần!”
Mẹ Tô vui vẻ, xua tay : “Dù hai đứa ba ngày một trận nhẹ năm ngày một trận nặng, bình thường thôi mà. Thôi chuyện đó nữa, mau kể , hôm nay ăn đồ Nhật với tiểu Lư thế nào?”
Tô Mạn bĩu môi: “Cũng ạ, đồ ăn ngon lắm...”
“Còn gì nữa ?”
Mẹ Tô đầy vẻ mong đợi con gái.
Tô Mạn nhíu mày: “Còn gì nữa? Còn gì nữa ạ? Ăn xong thì chúng con về thôi.”
Mẹ Tô: “...”
“Con về phòng đây.” Tô Mạn bực bội lên lầu, lầm bầm: “Phiền c.h.ế.t , gặp cái tên Lý Lý đó chứ, thật là mất hứng.”
Mẹ Tô nhịn theo , truy hỏi: “Không lẽ chỉ ăn cơm thôi , hai đứa chuyện gì, kể một chút...”
“Thì chuyện phiếm thôi ạ.” Tô Mạn thản nhiên đáp, “Nói về nguyên liệu, về rượu, đúng , còn về nước chấm nữa! Mẹ , hóa nước chấm cũng nhiều kiến thức lắm, nước chấm ngon thể nâng tầm hương vị của nguyên liệu lên một bậc đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-889-ho-ly-tinh.html.]
Mẹ Tô nửa ngày mà chẳng thấy trọng điểm , tức khắc xị mặt: “Ngoài chuyện ăn , hai đứa chuyện gì khác ?”
Chillllllll girl !
“Chứ chuyện gì ạ?” Tô Mạn , ánh mắt hồ nghi, “Anh mở nhà hàng, chúng con đương nhiên về mấy chuyện đó .”
Mẹ Tô tức đến nghẹn lời, chút hận sắt thành thép lườm con gái:
“Con hỏi xem nhà mấy , quê quán ở , bố nghề gì, đại học học ngành gì, ngày thường sở thích gì, quan điểm về thời sự thế nào, tín ngưỡng tôn giáo gì ...”
Tô Mạn dừng bước, trợn tròn mắt , vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Mẹ Tô: “...”
Dường như cũng thấy quá đà, Tô ngượng ngùng , giả vờ thản nhiên :
“Mẹ chỉ cảm thấy, hiểu cảnh gia đình thì mới giúp đỡ hơn chứ. Con xem... tiểu Lư cứu bố con, nhà đến giờ vẫn dịp báo đáp, giờ con mỗi ngày khảo sát nhà hàng với , sẵn tiện tìm hiểu sâu hơn một chút.”
Tô Mạn trầm ngâm suy nghĩ một lát gật đầu: “Được , con sẽ hỏi giúp .”
Mẹ Tô chỉ cảm thấy hít thở thông...
Cái gì mà "hỏi giúp "? Chẳng lẽ chính con tò mò chút nào ?!
Trời ạ!
Sao bà sinh một đứa con chậm chạp đến thế chứ!
“ .” Tô Mạn bỗng nhiên lên tiếng.
Mẹ Tô giật cô.
Tô Mạn đến cửa phòng , mở cửa , giọng tự nhiên hỏi: “Mấy ngày nay cứ ở nhà suốt thế? Không cần bệnh viện chăm bố con ?”
“À... bố con, bố con dạo ...” Mẹ Tô ấp úng, “Không... cần trông nom lắm.”
Vừa dứt lời, ở đầu hành lang bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại.
Mẹ Tô lập tức : “Chắc chắn là bố con gọi! Mẹ điện thoại đây, Mạn Mạn con mau tắm ngủ , đừng thức khuya nhé.”
Vừa bà nhanh về phòng .
Tô Mạn hồ nghi bóng lưng biến mất, lầm bầm: “Kỳ lạ thật.”
...
Mẹ Tô bắt máy, giọng bố Tô sốt sắng truyền đến:
“Sao lâu thế mới máy, Mạn Mạn về ? Hôm nay hẹn hò thế nào? Mau kể !”