Thần thái của phảng phất đúng là đang nghiêm túc xem phim.
Tô Mạn vội vàng xóa bỏ những ý nghĩ lung tung trong đầu, chằm chằm màn hình TV, bắt đầu chậm rãi chìm cốt truyện...
*
Bộ phim quả thực .
Nhìn thấy nhân vật chính truy bắt tội phạm, cô căng thẳng đến mức nắm c.h.ặ.t t.a.y;
Nhìn thấy nhân vật chính vu oan hãm hại, cô tức giận đến nghiến răng nghiến lợi;
Nhìn thấy nhân vật chính rốt cuộc cũng đưa kẻ phạm tội công lý, cô còn kịp thở phào nhẹ nhõm thì nhân vật chính thế lực hắc ám trả thù, trọng thương nhập viện, sống c.h.ế.t rõ. Trái tim Tô Mạn chợt thót lên chợt thót xuống, cả khuôn mặt đều ngưng trọng.
Lư Vũ Văn sớm thoát ly khỏi cốt truyện.
Hắn lười biếng dựa sô pha, nghiêng đầu, quan sát những biến hóa nhỏ của phụ nữ bên cạnh ——
Đôi mày nhíu c.h.ặ.t, sống mũi tú đĩnh, đôi môi đỏ mọng mím ... Bởi vì quá mức chăm chú, đường cong cằm chút căng c.h.ặ.t, liên quan đến lưng cũng thẳng tắp, khiến đường cong cơ thể càng hiện rõ ràng mắt .
Đây là một cơ thể khỏe mạnh và xinh , một chút mỡ thừa, cũng sẽ quá mức khô gầy. Dù là mái tóc ngắn đen dày bồng bềnh đôi môi hồng nhuận đầy đặn, đều báo hiệu chủ nhân của cơ thể đang ở độ tuổi trẻ trung khỏe mạnh, khí huyết tràn đầy.
Lư Vũ Văn cảm thấy, lẽ bệnh quá lâu, đến nỗi trong lòng cũng sinh bệnh. Nhìn thấy cơ thể tràn đầy sức sống vui tươi hướng về phía như , liền nhịn tâm thần nhộn nhạo, chút... mê hoặc.
Lúc , bộ phim kết thúc một đoạn đấu s.ú.n.g căng thẳng, sự chú ý của Tô Mạn thoáng rời rạc.
Thần kinh của cô tuy rằng thô, nhưng đôi khi giác quan dị thường nhạy bén. Giống như giờ phút , cô lập tức chú ý tới ánh mắt của đàn ông bên cạnh.
Tô Mạn đầu , ánh mắt phảng phất đang hỏi: Anh xem phim mà gì?
Lư Vũ Văn , cố ý bỏ qua sự nghi hoặc trong mắt cô, : “Em thật sự thích hợp cảnh sát hình sự.”
Tô Mạn ngẩn , khóe miệng vô thức nhếch lên, chút vui vẻ hỏi : “Tại ?”
“Khả năng đồng cảm của em mạnh.” Lư Vũ Văn nhạt , “Làm cảnh sát hình sự mệt, cũng khổ. Quanh năm suốt tháng tiếp xúc với tội phạm tầng lớp đáy, con sẽ dần dần trở nên tê liệt. Nếu khả năng đồng cảm , dễ trở nên ngạo mạn tự đại, coi thường kẻ gây hại, cũng chán ghét hại, ngơ nỗi đau của bình thường... em sẽ như .”
Chillllllll girl !
Ngữ điệu của thư thái mà thấp nhu, Tô Mạn một loại cảm giác đối đãi chân thành.
Không lệ, cũng nịnh hót giả tạo, mà là nghiêm túc và chân thành đưa cho cô lời khuyên thiện chí:
“Em cần tự coi nhẹ . So với đầu óc thông minh thủ linh hoạt, em ưu điểm mà nhiều . Một trái tim ghét cái ác như kẻ thù còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Còn những khuyết điểm khác, tương lai em thể từ từ học tập, sẽ trưởng thành thôi. Ba em cũng nhất định sẽ vì em mà tự hào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-871-cam-giac-duoc-nang-niu.html.]
Lư Vũ Văn chăm chú cô, đôi mắt sẫm màu ôn nhuận mà bình thản: “Tô Mạn, em thật sự .”
Tô Mạn ngẩn ngơ , gò má chậm rãi nóng lên, vành tai cũng nóng bừng...
Ngây một lúc, cô ngượng ngùng đầu , mắt màn hình TV nhưng tim chịu khống chế mà đập loạn: “Anh... khéo ăn thật đấy... Cả đời những lời khen ngợi nhận cộng cũng nhiều bằng một hôm nay.”
Người đàn ông phía khẽ thành tiếng, thanh âm mang theo chút khàn khàn, giống như lông vũ nhẹ nhàng quét qua bên tai cô.
Tô Mạn chút giấu đầu lòi đuôi sờ sờ lỗ tai, đó dùng động tác vén tóc để che giấu. Tai càng nóng hơn, thật kỳ quái.
Người đàn ông : “ tin. Hồi nhỏ em nhất định thường xuyên khen ngợi, cổ vũ, đúng ?”
“Sao ?” Tô Mạn kinh ngạc, nữa đầu .
Hồi nhỏ cô sống ở khu đại viện quân ủy bên nhà ông bà nội, sủng đến mức sợ trời sợ đất. Cho dù đ.á.n.h với con trai bên ngoài, ông nội cũng sẽ giơ ngón tay cái lên, khen cô là bậc nữ lưu thua kém đấng mày râu. Chính vì hậu phương quá vững chắc nên dù thành tích học tập bình thường, cô cũng từng tự ti.
Lư Vũ Văn : “Tính cách em kiên cường, cũng tích cực, chỉ những đứa trẻ cổ vũ khi lớn lên mới thể như . Người nhà của em đều yêu thương em.”
Tô Mạn thật sự sự nhạy bén của Lư Vũ Văn cho kinh ngạc cảm thán, cô lẩm bẩm: “Anh thật lợi hại...”
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .
Tô Mạn cầm lấy điện thoại, gọi đến là Lý Lý.
*
Tô Mạn bắt máy, giọng Lý Lý lập tức truyền tới. Bởi vì tiếng nhạc hỗn tạp quá lớn, vẫn gào lên:
“Tô Mạn! sắp c.h.ế.t , thằng Quách Uy nôn đầy , mau mang cho bộ quần áo tới đây!”
Tô Mạn tức giận : “Cậu chơi cùng bọn họ thì mượn bọn họ bộ quần áo mà mặc!”
“Nói thừa! Bộ đang mặc bây giờ chính là đồ mượn đây! Ngô Hưng Hải còn nhớ ? Bọn đang mở tiệc ở nhà nó, quần áo của nó màu sắc sặc sỡ, hình thù kỳ quái, căn bản thể mặc đường!”
Tô Mạn vui. Buổi sáng mới ăn canh bế môn của , hiện tại sai bảo cô, nghĩ nhỉ.
Cô hừ lạnh : “ ! đang xem phim, gọi mang đến cho .”
“Xem phim? Phim gì thì bồi xem ! Mau tới đây! Cứu mạng!” Lý Lý ở đầu dây bên kêu to, tựa hồ thật sự suy sụp, “Nếu để thì còn lải nhải c.h.ế.t ? Bà vốn dĩ đồng ý cho qua với đám Ngô Hưng Hải. Tô Mạn, Mạn Mạn bụng, mau tới cứu mạng ! Giao tình hơn hai mươi năm của chúng , chẳng lẽ c.h.ế.t !”