Vưu, xác xác thật thật c.h.ế.t.
Sau khi hiểu rõ sự thật , Natasha nhắm nghiền hai mắt thật lâu, thần sắc bất kỳ biến hóa nào, chỉ nước mắt tiếng động tuôn rơi.
Sự áp lực tột cùng lan tràn trong phòng bệnh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Bọn họ vốn là chiến đội hy vọng rời khỏi nơi nhất, hiện tại, đội trưởng c.h.ế.t, bằng một phương thức cực đoan như …
Nước mắt Natasha như cơn mưa dứt, cả cô giường bệnh run rẩy, ngón tay nắm c.h.ặ.t ga giường, mu bàn tay tái nhợt nổi đầy gân xanh.
Vết thương ẩn ẩn rách , cô đau đớn , ngay cả cũng thể thống thống khoái khoái mà phát tiết.
“… ở một một lát.” Natasha nức nở .
Bạch Ấu Vi thoáng nhíu mày, nhẹ giọng : “Natasha, nếu quá khó chịu, kiến nghị cô nên tiêm một mũi trấn tĩnh. Cô hiện tại thật sự cần nghỉ ngơi.”
“Cảm ơn… nhưng là, cần…” Cô ngừng hít sâu để khống chế giọng run rẩy, nước mắt vẫn cứ trào , ngay cả chuyện cũng khó khăn, “ sẽ … sẽ …”
Bạch Ấu Vi cô, trong lòng hiểu rõ Natasha thất thố mặt bọn họ, thở dài : “Được , chúng ở ngay bên ngoài, việc gì cô cứ gọi, hoặc ấn chuông đầu giường.”
Natasha nỗ lực gật đầu.
Ba rời khỏi phòng bệnh.
A Đạt tới cửa, sực nhớ điều gì, lặng lẽ bên giường bệnh, từ trong túi áo móc một con gỗ nhỏ, nhẹ nhàng nhét tay Natasha.
“Vưu để .” A Đạt thấp giọng .
Nước mắt Natasha càng chảy dữ dội hơn.
A Đạt đành lòng thêm, vội vàng khỏi phòng bệnh.
Vừa mới khép cửa , liền thấy bên trong truyền tiếng thể kìm nén, mang theo tiếng gào thét cuồng loạn cùng những tiếng nức nở thống khổ tột cùng.
Hốc mắt A Đạt càng đỏ, xoay Bạch Ấu Vi: “Cứ để cô như ? Mới nhặt cái mạng, bác sĩ cô thể chịu kích thích quá lớn…”
“Bằng thì thế nào?” Bạch Ấu Vi cũng bất đắc dĩ, chằm chằm cánh cửa phòng bệnh đóng c.h.ặ.t, “Cứ quan sát , nếu cô ngừng thì chỉ thể gọi bác sĩ nghĩ cách.”
Trong lòng A Đạt nén giận dữ dội, vung nắm tay đ.ấ.m mạnh tường, đỏ mắt : “Vưu thể c.h.ế.t vô ích! sẽ tha cho tên !”
“Động thủ trong thành quá nguy hiểm, trừ phi cũng thể tránh cảnh vệ tuần tra và tặng cho đối phương một quả b.o.m.” Bạch Ấu Vi vô tình , “ ngay cả địa chỉ đối phương cũng , càng cần đến việc đối phương hiện tại chắc chắn đang đề phòng cao độ, sẽ cho bất kỳ cơ hội nào.”
“Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua?!” A Đạt phục.
“Đương nhiên thể bỏ qua.” Ngữ điệu Bạch Ấu Vi bình tĩnh, chậm rãi , “Hắn tự thiết kế ván cờ , chỉ mới thành một nửa, còn thừa một nửa, khẳng định sẽ xuất hiện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-832-ke-gia-nhan-gia-nghia.html.]
*
Cảm xúc của Natasha mãi vẫn thể bình phục. Vừa nhắm mắt , từng chút từng chút kỷ niệm chung sống với Vưu liền hiện lên mắt, chua xót, gian nan.
Sau đó dùng t.h.u.ố.c, cô mới từ từ yên tĩnh .
Sau khi trấn an Natasha ngủ, A Đạt ở chăm sóc cô, còn Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc về biệt thự thu dọn hành lý, trực tiếp chuyển khách sạn gần bệnh viện.
Chi phí khách sạn mỗi ngày đắt đỏ, xa xỉ hơn nhiều so với việc ở biệt thự của chiến đội, nhưng biệt thự đối với bọn họ còn an . Cho dù kẻ chủ mưu tiếp tục tay độc ác, cũng thể đảm bảo sẽ xuất hiện những kẻ nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.
Chillllllll girl !
Sáng sớm hôm , Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi đến bệnh viện ca cho A Đạt.
Bệnh viện tóm vẫn cần trông coi. Tuy rằng y tá rối chăm sóc, nhưng đồng đội túc trực bên cạnh, ít nhất thể khiến Natasha cảm thấy an ủi phần nào về mặt tinh thần.
Khi Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi đến, Natasha tỉnh. Ánh mắt cô trống rỗng trần nhà, thấy tiếng bước chân của bọn họ cũng bất kỳ phản ứng nào.
A Đạt ghế nhắm mắt dưỡng thần, nhận thấy động tĩnh liền lập tức mở mắt.
“Bọn mua bữa sáng , ăn ?” Bạch Ấu Vi đặt sandwich và cà phê lên bàn, hỏi , “Hay là về khách sạn ngủ một giấc ?”
“Không cần.” A Đạt vươn vai, dậy tới, tùy tiện cầm một cái sandwich gặm, thấy bên cạnh còn cháo nóng hổi, liền đây là mang cho Natasha.
Chỉ là Natasha hiện tại nuốt trôi .
Từ hôm qua đến giờ, cảm xúc của cô vẫn luôn suy sụp, ngay cả nước cũng chẳng uống mấy ngụm.
Trước mắt, thể mở miệng khuyên cô vài câu cũng chỉ A Đạt - nhập đội lâu nhất trong ba bọn họ.
Hắn bưng cháo đến đầu giường bệnh, ngữ khí tận lực ôn hòa hỏi: “Muốn uống chút cháo ? gọi y tá bón cho cô nhé?”
Natasha giường lên tiếng.
Thẩm Mặc nhàn nhạt mở miệng: “Mặc kệ trong lòng suy nghĩ gì, kế hoạch gì, bước đầu tiên là dưỡng cho thể của .”
Lông mi Natasha khẽ run, hốc mắt nữa phiếm hồng, nhưng cuối cùng , lẽ nước mắt cạn khô.
“Gọi y tá .” Cô cất giọng khàn đặc.
Bạch Ấu Vi ấn chuông gọi y tá.
Y tá rối mặt mang mỉm bước phòng bệnh, kiểm tra nhiệt độ cơ thể, huyết áp và các chỉ khác cho Natasha, đó điều chỉnh giường bệnh, đổ cháo vật chứa sạch sẽ ống hút để Natasha thể ăn mà tốn sức. Toàn bộ quá trình phục vụ cẩn thận tỉ mỉ, chu đáo đến cực điểm.