Bạch Ấu Vi rửa mặt đ.á.n.h răng xong vẫn cứ lì giường. Chân cô mỏi, cánh tay mỏi, tay cũng sức, dù cũng là các loại thoải mái, nhất quyết đòi Thẩm Mặc đút.
Cô cũng chính đang cái gì, đại khái là thấy đàn ông thần thanh khí sảng, cho nên trong lòng phá lệ thoải mái .
Thẩm Mặc tính tình bưng bát lên đút cho cô, dị thường kiên nhẫn.
Đút mấy miếng, cảm thấy chính giống như đang nuôi mèo con, nhịn sờ sờ khuôn mặt nhỏ của cô, vuốt vuốt tóc cô, nhéo nhéo vành tai cô.
“Anh đừng nghịch em.” Cô phồng má nhai đồ ăn, tức giận lấy đôi mắt trừng , “Người đang ăn cái gì đây .”
Thẩm Mặc khóe miệng gợi lên ý , đút cho cô uống một ngụm nước ngô, nhạt : “Ăn no một chút, dưỡng sức dưỡng thần, đừng để đến tối kêu mệt.”
Bạch Ấu Vi ngẩn , đó dùng sức nuốt xuống đồ ăn trong miệng, kinh ngạc hỏi : “Anh cần đến mức ! Đều cho nghỉ ngơi một chút !”
Thẩm Mặc , dùng nĩa chọn một miếng thịt cá, đưa miệng Bạch Ấu Vi, thong thả ung dung : “Chủ yếu là cảm thấy... bồi thường cho chính .”
Hắn dừng một chút, tiếp: “Rốt cuộc, nhiều ngày ngày đêm đêm như , đều bỏ lỡ.”
Bạch Ấu Vi: “......”
Đàn ông "khai huân", quả nhiên sự biến chất.
Lúc , lầu bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào. Mơ hồ thấy tiếng A Đạt đang mắng , còn tiếng đóng cửa rầm rầm, như là xảy chuyện gì.
Thẩm Mặc buông bát: “Anh xuống xem .”
Bạch Ấu Vi lên tiếng.
Chờ Thẩm Mặc đến cửa phòng, cô đột nhiên mở miệng: “Khả năng... liên quan đến kỷ lục điểm . Anh đấy, ở nơi ai cũng suất rời .”
Chillllllll girl !
Thẩm Mặc đầu liếc cô một cái: “Đừng quá lo lắng.”
...
Thẩm Mặc xuống lầu, phát hiện Vưu, A Đạt còn Natasha ba đều đang ở trong phòng khách. Bọn họ tựa hồ đoán sẽ kinh động đến Thẩm Mặc, cho nên thấy xuống lầu cũng biểu hiện vẻ kinh ngạc.
“Vừa về ?” Thẩm Mặc về phía Vưu, “Giao dịch công lược thế nào , tìm bán ?”
“Chúng chính là chuyện công lược.” A Đạt nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt bực bội, “Mấy bán từng hợp tác , cứ như hẹn với , bộ từ chối cung cấp công lược cho chúng !”
Thẩm Mặc nhíu mày: “Xem kỷ lục cho bọn họ cảm thấy uy h.i.ế.p, để chúng thuận lợi lấy suất năm nay. Có thử đề cao điểm tích phân giao dịch ? Tích phân cao một chút, lẽ sẽ nguyện ý suy xét .”
“Vô dụng.” Natasha thở dài, “Vưu tìm vài quen, mặc kệ tích phân cao bao nhiêu, bọn họ đều cần. Hơn nữa luận điệu đặc biệt thống nhất, nếu công lược, thỏa mãn hai điều kiện...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-823-phong-toa-cong-luoc.html.]
Thẩm Mặc nhướng mày: “Điều kiện gì?”
Vưu vẫn trầm mặc chậm rãi ngẩng đầu, Thẩm Mặc: “Nói cho bọn họ bí mật đạt điểm cao, hoặc là... để cho bọn họ gia nhập chiến đội chúng .”
Thẩm Mặc trầm mặc xuống.
Tình huống Bạch Ấu Vi dự đoán, quả nhiên xuất hiện...
“Chiến đội chúng đủ quân !” A Đạt ngữ khí mỉa mai , “Bọn họ đây là bức Vưu đá đấy, da mặt thật đủ dày!”
“Hẳn là tìm bọn họ , bày mưu tính kế cho bọn họ.” Vưu trầm giọng , “Nếu thái độ của những ... nên nhất trí như .”
“Khu cạnh tranh nhiều như , cũng tin tất cả đều bán công lược!” A Đạt xách áo khoác từ lưng ghế lên, lạnh mặt kéo cửa, “ ngoài dạo một vòng, bữa tối sẽ về.”
Natasha trầm mặc một lát, cũng dậy theo: “... cũng ngoài một chuyến.”
Hai một một cửa.
Vưu bóng dáng bọn họ, thở dài, đầu đối Thẩm Mặc : “Kỳ thật, loại tình huống chúng hẳn là nên nghĩ đến từ . Bên ngoài những đó mắt thấy chúng sắp lấy suất rời , nhân cơ hội tống tiền cũng là chuyện trong dự liệu, chỉ là chúng sơ suất.”
Thẩm Mặc suy tư một lát, hỏi: “Còn bao nhiêu phó bản?”
Vưu nhặt lên một tờ giấy bàn , đưa tới tay Thẩm Mặc: “34 cái. Số lượng , nếu công lược thì đại khái một tháng thể cày xong. Không công lược thì sẽ tương đối phiền toái.”
Khu cạnh tranh hơn một trăm phó bản, hơn nữa bình quân mỗi nửa năm liền sẽ thêm một phó bản mới. Chiến đội thông quan sở hữu phó bản, trừ bỏ dựa thời gian tích lũy, công lược là một khâu vô cùng quan trọng.
Ít nhất, khi tiến phó bản, cảnh bên trong, khí hậu, cùng với thuộc tính quái vật.
Giống như việc bọn họ mang đủ s.ú.n.g đạn, phó bản phát hiện Boss ở nước; hoặc là bọn họ mang đủ xăng, kết quả phó bản băng thiên tuyết địa, xăng lập tức đông cứng thành đá.
Nói tóm một câu: Không công lược, là tuyệt đối .
Thẩm Mặc cùng Bạch Ấu Vi đều là mới tới bao lâu, ở chỗ hề nhân mạch. Chuyện ngoài vơ vét công lược, chỉ thể dựa Vưu, A Đạt cùng Natasha.
“Nếu đối phương cố ý chèn ép chúng , A Đạt cùng Natasha chỉ sợ sẽ tay trắng trở về.” Thẩm Mặc hỏi Vưu, “Có đối sách gì ?”
Vưu trầm ngâm một lát, : “ tính toán tìm mấy bạn quen , nhờ bọn họ hỗ trợ mua công lược. Chỉ cần chúng mặt, lẽ thể thành công.”
“Tin ?” Thẩm Mặc hỏi.
Vưu lập tức trả lời. Hắn trầm mặc một lát, chậm rãi gật đầu: “Tuy rằng lâu liên hệ, nhưng cũng là giao tình sinh t.ử, hẳn là tin .”