Thế nhưng Thẩm Mặc chẳng cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.
Bởi vì mục đích cuối cùng của việc khôi phục bản đồ là tìm lối thoát, mà lối thoát , sớm hiện ngay mắt bọn họ.
Chỉ là hiện giờ bọn họ thể nào phán đoán là lối thật, là lối giả, hoặc là... tất cả đều là giả.
“Mê cung, mê cung... Xét đến cùng, vẫn là một trò chơi.” Bạch Ấu Vi cầm b.út, trầm ngâm suy tư, “Đã là trò chơi, thì nhất định quy tắc và cách giải.”
Thẩm Mặc cô: “ trò chơi cho chúng bất kỳ quy tắc nào, thậm chí sắp xếp một Giám sát quan.”
“Không, quy tắc sớm đưa cho chúng , chỉ là chúng chắc xem hiểu...” Bạch Ấu Vi chằm chằm tấm bản đồ thiện mắt, lẩm bẩm, “Nếu là mê cung, sẽ thế nào?”
“Nếu là mê cung...”
Cô vẽ một vòng tròn giấy.
“Đầu tiên, cho chơi một vị trí khởi điểm.”
Cô vẽ một đường gạch ngang bên ngoài vòng tròn.
“ dùng gương dấu hiệu khởi điểm, để chơi nơi là nơi bắt đầu.”
Ở vị trí xa hơn, cô vẽ rải rác mấy chấm đen nhỏ.
“Sau đó, xác định vị trí đích đến, mà đích đến thực sự chỉ một, con đường nhỏ khỏi mê cung cũng chỉ thể là duy nhất.”
“Chỉ là việc phân biệt thật giả, độ khó đủ để xứng tầm với một trò chơi quy mô lớn như , cần tiếp tục tạo khó khăn cho chơi, rốt cuộc cung cấp cho họ đủ thức ăn và nước uống...”
Cô vẽ hết ký hiệu nguy hiểm đến ký hiệu nguy hiểm khác quanh các chấm đen, lẩm bẩm tự một :
“ nâng cao độ khó, cho nên chế tạo thú bông trong gương, chơi cần thiết tìm lối thực sự giữa muôn trùng nguy hiểm...”
Nói đến đây, giọng cô khựng .
“Sao ?” Thẩm Mặc hỏi cô, “Nghĩ cái gì ?”
Bạch Ấu Vi ngẩn ngơ: “Gương thể mang đến cái c.h.ế.t, cũng nên mang đến sự sống. Ngày mai đến lối đầu tiên xem thử.”
*
3 giờ sáng, Bạch Ấu Vi đ.á.n.h thức bởi một tràng tiếng .
Chân cẳng cô tiện nên khỏi lều, chỉ Thẩm Mặc ngoài một chuyến.
Thẩm Mặc trở về cho cô , Đồ Đan biến thành thú bông. Hơn nữa tòa mê cung dường như sẽ tự động “tiêu hóa” thú bông, cơ thể Đồ Đan đang chịu khống chế mà lún xuống, dần dần chìm nền xi măng.
Cho nên học sinh của cô đều đang .
Trần Huệ là dữ dội nhất.
Cô bé dùng hết lực ôm lấy Đồ Đan, nhưng cuối cùng vẫn thắng nổi lực lượng của mê cung. Chẳng những thể ngăn cản, ngược còn bắt buộc chứng kiến bộ quá trình Đồ Đan biến mất một cách tàn nhẫn.
Sau đó cô bé như phát điên tìm b.úa và máy khoan điện, cạy tung nền xi măng lên, khoan nát nó! Muốn đào Đồ Đan từ lòng đất lên!
Ai cũng ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-82-neu-ta-la-me-cung.html.]
Sau cùng là Thẩm Mặc tay đ.á.n.h ngất cô bé thì mới yên chuyện.
Thừa Úy Tài hốc mắt ươn ướt : “Cũng là một đứa trẻ đáng thương.”
—— Những vây trong mê cung , ai là đáng thương ?
Mê cung ngày thứ tư.
Trương Thiên Dương thế vị trí của Đồ Đan, trở thành dẫn đầu nhóm học sinh, dẫn dắt bọn họ tiếp tục tìm kiếm lối .
Bạch Ấu Vi thì đến vị trí lối mà nhóm Trương Thiên Dương phát hiện đầu tiên.
Khi ngang qua một hành lang mà cả bức tường đều là kính thủy tinh, Thẩm Mặc mẫn cảm nhận điều , dẫn đầu dừng , về phía con rối phản chiếu trong kính.
Những khác cũng theo đó mà dừng .
Trong kính thủy tinh, vị trí của những con rối đổi.
Bốn bọn họ rõ ràng một đường thẳng, nhưng con rối trong kính con to, con nhỏ, hiển nhiên hề thành một hàng.
Nói cách khác, những con rối đang ở cách với mặt kính... cực kỳ gần.
“Mẹ kiếp.” Đàm Tiếu trong lòng kinh hãi, thầm c.h.ử.i thề một tiếng.
Con rối của là con ở gần nhất trong bốn , phảng phất như chỉ cần về phía hai bước nữa là thể phá kính mà chui .
Thẩm Mặc và thầy Thừa xếp .
Con rối của Bạch Ấu Vi ở cách xa nhất.
Thẩm Mặc : “Chúng cần khắp nơi thu thập thức ăn nước uống, cho dù cẩn thận đến cũng khó tránh khỏi việc gương chiếu . Khoảng cách lẽ tính toán dựa tần suất và thời gian soi gương. Xem cái c.h.ế.t của cô giáo Đồ là t.a.i n.ạ.n đơn giản.”
Chillllllll girl !
Con rối của cô giáo Đồ nhất định ở cách gần mặt kính, mới cơ hội đục nước béo cò, kéo cô .
“Tại đó phát hiện ?” Đàm Tiếu khó hiểu.
Thừa Úy Tài thở dài: “Mọi đều dám gương, gương ở gần lều trại hầu như đều che hết, mà phát hiện ?”
“Sắp còn thời gian nữa .” Mặt Bạch Ấu Vi trắng bệch, hai tay bất giác siết c.h.ặ.t, “Cho dù mỗi đều thể đảm bảo soi gương, nhưng theo thời gian trôi qua, chúng nó sớm muộn gì cũng sẽ chui . Cần nhanh ch.óng tìm lối .”
Bốn , hẹn mà cùng tăng tốc độ, tiếp tục tiến về phía .
Khi đến lối , bốn phía vẫn là những con b.úp bê chồng chất đan xen, trong cửa cũng vẫn là một màn sương trắng mênh mang.
Hai tấm gương khổng lồ hai bên chiếu bóng , chỉ thể thấy vô con rối tường đang ngừng kéo dài, kéo dài mãi trong gương...
“A, đây là...” Thầy Thừa kinh ngạc thốt lên.
Mọi tiếng đầu .
Thầy Thừa chỉ con rối tường, ngón tay run run: “...Là hai học sinh mất tích của cô giáo Đồ.”
Thẩm Mặc nhíu mày thoáng qua, : “Xem học sinh họ Liêu đoán đúng , cô giáo Đồ cho bọn họ đến gần lối , hai học sinh liền lén chạy tới.”