Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 81: Đảo Ngược

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả học sinh đều lao tới!

“Cô Đồ!”

“Cô Đồ!...”

Liêu Tinh Tinh sợ đến ngây tại chỗ, cô hại ai, cô chỉ là Đồ Đan cứ túm lấy mãi!

Trương Thiên Dương nhanh ch.óng nhảy xuống nước, quát mặt Liêu Tinh Tinh: “Liêu Tinh Tinh, điên ?! Cô Đồ đối xử với chúng như !”

Liêu Tinh Tinh c.ắ.n môi, trong lòng hổ thẹn, nhưng ngoài mặt vẫn chịu nhận sai: “Tớ cố ý... Hơn nữa, hồ nước cũng sâu...”

Không ai thèm biện giải.

Tất cả đều vây quanh đài phun nước tìm cô giáo. Trương Thiên Dương cùng mấy nam sinh lặn ngụp trong nước, càng tìm càng nóng lòng, càng tìm càng hoảng sợ!

Rõ ràng mực nước mới chỉ ngập qua đầu gối! tại tìm thấy cô Đồ?!

Có nữ sinh bắt đầu òa lên.

Một , kéo theo càng nhiều học sinh đỏ hoe mắt.

Trần Huệ cũng nhảy xuống hồ, khom lưng dùng hai tay mò mẫm trong nước, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, “Cô Đồ!... Cô Đồ ơi cô ở ?!...”

Thẩm Mặc thành đài phun nước, quét mắt một vòng, về phía Bạch Ấu Vi, tiếng động lắc đầu.

Hắn cũng thấy Đồ Đan.

Đồ Đan rơi cái hồ nước , tựa như hư tiêu thất.

Bạch Ấu Vi trầm mặc đám học sinh đang hoảng loạn mắt, cô suy nghĩ một chút, lăn xe lăn đến bên cạnh hồ nước.

—— Đây là một đài phun nước bình thường, mép hồ lát gạch men sứ, đáy hồ rải đá cuội, ở giữa là tháp điêu khắc tầng tầng lớp lớp, chỉ cần cắm điện, tượng điêu khắc sẽ phun nước .

Lúc tượng điêu khắc phun nước, nhưng hồ nước đám học sinh khuấy đảo đến bọt nước tung tóe.

Bạch Ấu Vi một lúc, : “Các đều lên bờ , cứ như thì tìm thấy cô Đồ .”

Mấy nam sinh dừng cô.

Trương Thiên Dương và Trần Huệ vẫn còn đang tìm.

“Dù thấy em cũng tìm! Cô Đồ đang ở đây! Em thấy cô ngã xuống, cô thể nào biến mất !!!” Trần Huệ chằm chằm mặt nước, đôi mắt đỏ ngầu.

Bạch Ấu Vi nhắm mắt, hít sâu một , : “Tất cả lên bờ hết ! Để mặt nước khôi phục sự bình tĩnh, lẽ sẽ tìm !”

Trần Huệ sửng sốt, “... , cô Đồ rơi trong nước, cô rơi trong gương! Cho nên chúng mới tìm thấy!”

Cô bé lập tức bò lên khỏi hồ nước, kéo các bạn học trong hồ, gào lên: “Lên hết ! Để mặt nước tĩnh ! Mọi lên hết !!!”

Từng học sinh một bò khỏi đài phun nước.

Gợn nước d.a.o động, sóng nước chiết xạ ánh sáng, khi nín thở chờ đợi... Mặt nước, rốt cuộc cũng bình tĩnh trở .

Bọn họ vây tụ một chỗ, thấy mặt nước phản chiếu bóng dáng những con rối của chính .

Chậm rãi, hình bóng của Đồ Đan và hình phản chiếu của bọn họ ẩn ẩn trùng điệp, dần dần trở nên rõ ràng.

Trương Thiên Dương nhanh ch.óng quyết định, vươn tay một phát túm lấy Đồ Đan lôi khỏi mặt nước! ——

Ào một tiếng.

Đồ Đan ướt sũng cả kéo lên!

Trương Thiên Dương kìm về phía Bạch Ấu Vi, trong mắt chứa đầy sự khiếp sợ khó tả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-81-dao-nguoc.html.]

Thế mà trúng !

lúc rảnh để hỏi nhiều, xúm khiêng Đồ Đan đặt lên mặt đất. Đồ Đan cúi nôn mấy ngụm nước, từ từ tỉnh .

dậy, cả dường như còn chút mơ hồ, về phía đám học sinh xung quanh, hỏi: “Các em... đều gì?”

Đám học sinh lo lắng hỏi: “Cô Đồ, cô ? Có chỗ nào thoải mái ạ?”

Đồ Đan ngơ ngác bọn họ, gì, như là phản ứng chậm chạp, nửa ngày mới mấp máy môi, : “Cô ...”

Liêu Tinh Tinh ngoài vòng vây , trong lòng cảm thấy bất an.

Vừa nhiều xuống nước tìm như cũng thấy, cố tình chờ mặt nước bình tĩnh đột nhiên xuất hiện... Nhất định là kéo đến “thế giới ”, cho nên, thể việc gì?

Đôi mắt cô chằm chằm Đồ Đan từ xuống , bỗng nhiên trợn to, hét lên kinh hãi: “Cúc áo quần áo cô Đồ ngược! Giống hệt Lâm T.ử Hàng, cô Đồ cũng ngược !”

Lời dứt, đám đông đột nhiên tản !

Mọi hoảng loạn lùi phía , hoảng sợ trừng mắt cô giáo mặt, chỉ Trần Huệ và Trương Thiên Dương vẫn canh giữ bên trái Đồ Đan.

Chillllllll girl !

Trần Huệ một lời dậy, đến mặt Liêu Tinh Tinh, đó chằm chằm cô .

Liêu Tinh Tinh đang nghi hoặc, liền thấy Trần Huệ giơ tay lên, một cái tát hung hăng giáng xuống!

Chát!

Trên mặt Liêu Tinh Tinh lập tức hiện lên vết đỏ, cô sững sờ hai giây, đó khiếp sợ về phía Trần Huệ: “Cậu đ.á.n.h tớ?!!”

Liêu Tinh Tinh mở to hai mắt, uất ức đến tột đỉnh: “Lại tớ cô Đồ biến thành như ! Là do mấy con rối đó! Cậu dựa cái gì mà đ.á.n.h tớ!!!”

Trần Huệ còn đ.á.n.h tiếp, Trương Thiên Dương quát dừng cô bé : “Trần Huệ! Lại đây xem cô Đồ !”

Trần Huệ c.ắ.n môi , phẫn hận trừng mắt Liêu Tinh Tinh, một lát , rốt cuộc buông tay, xoay trở bên cạnh Đồ Đan.

Đồ Đan đối với sự tranh chấp của học sinh hề .

Tư duy của cô dường như trở nên vô cùng trì trệ, tốc độ cũng theo đó mà chậm chạp, dùng ngữ khí bình thường : “Đã khuya ... Các em, về lều nghỉ ngơi ...”

Đám học sinh nín thở cô, ai nhúc nhích.

Trần Huệ đỡ nửa của Đồ Đan, một tay giúp cô lau nước mặt, nhẹ giọng hỏi: “Cô Đồ, hiện tại cô cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu ?”

“Không ...” Đồ Đan mệt mỏi rũ mi mắt xuống, thanh âm dần dần yếu ớt, “Chỉ là sức lực... Có chút buồn ngủ... Cô ngủ một lát, ngủ một lát...”

Đồ Đan nhắm mắt .

Học sinh của cô vây quanh bốn phía, còn ai rời , cũng ai chuyện.

Mọi cảm xúc, bộ chìm trong một mảnh tĩnh mịch ...

Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc một lúc trở về lều của .

Còn Thừa Úy Tài và Đàm Tiếu thì ở bên ngoài, sợ đám học sinh xảy sai sót.

Chuyện của Đồ Đan xảy chẳng khác nào sét đ.á.n.h giữa trời quang đối với . Phương pháp khỏi mê cung còn tìm , cứ thế từng một giảm bớt. Bọn họ còn cách nào khác, nơi rải rác đầy gương, khiến khó lòng phòng , cho dù che, cũng khả năng che hết bộ!

Chỉ cần sinh tồn trong mê cung một ngày, liền đối mặt với sự uy h.i.ế.p của thú bông trong gương một ngày.

Chờ đến ngày mai, còn sẽ thiếu mất mấy .

Thẩm Mặc trong lều, hề buồn ngủ. Hắn cầm lấy tờ giấy Bạch Ấu Vi dùng để vẽ, thông qua việc đếm suy đoán, Bạch Ấu Vi phục hồi một phần ba bản đồ mê cung. Nếu tiếp theo đẩy nhanh tiến độ, nhiều nhất là hai ngày nữa, bọn họ thể phục hồi bộ bản đồ mê cung.

 

 

Loading...