Ba lập tức trốn trong, đóng c.h.ặ.t cửa !
Chỉ cách đó ba năm giây, một tràng tiếng bước chân dồn dập và hỗn loạn lao qua hành lang dọc theo vách tường! Cảm giác như một đàn sâu biến dị khổng lồ đang bò nhanh qua bên ngoài!
Chúng rít gào, phẫn nộ, từng con một lao biển lửa cố gắng cứu vãn những quả trứng quý giá nhất trong tổ, vì thế trong khí ngoài mùi hôi thối còn thêm mùi khét lẹt khiến buồn nôn.
Ba nín thở ngưng thần, dám thở mạnh.
Bạch Ấu Vi tựa sát Thẩm Mặc, trong bóng tối cô cảm nhận nóng rực, trong lòng khỏi lo lắng lửa sẽ lan tới đây, nhưng nhanh đó, nóng dịu xuống.
Một lát , động tĩnh bên ngoài nhỏ dần, A Đạt bật đèn pin, soi sáng căn phòng chứa đồ hẹp chội.
Ánh sáng giúp thần kinh đang căng thẳng thả lỏng đôi chút.
Sau lưng Bạch Ấu Vi là tường, bên trái là Thẩm Mặc, bên là một giá kim loại đựng nước sát trùng và các vật dụng khác, khí trong gian nhỏ hẹp trở nên vẩn đục.
Thẩm Mặc dùng tai liên lạc với Vưu: “Chúng đang ở phòng chứa đồ hành lang phía đông tầng 32, tạm thời an .”
Có lẽ vì trốn quá kín, giọng đáp của Vưu vẻ trầm đục và mờ nhạt:
“ và Natasha đang ở nhà vệ sinh phía tây nam tầng 7, dị chủng ở tầng đang kéo lên lầu... Các cẩn thận một chút, cố gắng đừng gây tiếng động.”
Những địa điểm ẩn nấp đều họ thăm dò từ phó bản, quái vật trong tòa nhà tuy nhiều, nhưng những góc khuất thể giấu cũng ít.
A Đạt khẽ thở hắt một , dựa lưng tường chậm rãi xuống, đồng thời giữ một bên tai sát cửa, tùy thời chú ý động tĩnh bên ngoài.
Bạch Ấu Vi A Đạt, Thẩm Mặc, hỏi khẽ, khẽ: “Chúng ở đây bao lâu nữa ạ?”
Thẩm Mặc thấp giọng trả lời: “Đợi đại bộ phận dị chủng tập trung ở tầng 32, chúng sẽ đặt t.h.u.ố.c nổ ở đây, Vưu và Natasha sẽ phụ trách tiếp ứng chúng .”
Để đối phó với quái vật trong phó bản, họ chuẩn một lượng lớn v.ũ k.h.í hỏa lực mạnh.
Bạch Ấu Vi khẽ “” một tiếng.
Trong gian nhỏ hẹp, ba im lặng tiếng động, chỉ một luồng sáng đèn pin chiếu lên bức tường xám trắng.
Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng cào cấu và bò sát hỗn loạn, cùng với tiếng gầm gừ cam lòng hết đến khác của Hoàng hậu, vang vọng dứt.
Nếu ai mắc chứng sợ gian hẹp, ở trong nơi chắc chắn sẽ phát điên mất.
Bạch Ấu Vi vẫn luôn lên tiếng, Thẩm Mặc chút lo lắng, xoa xoa đỉnh đầu cô, giọng thấp nhu trấn an: “Tranh thủ thời gian nghỉ ngơi , lát nữa chạy là xuống lầu một mạch dừng .”
Bạch Ấu Vi gật gật đầu, lấy từ trong ba lô hai chiếc đệm mềm đặt xuống đất, đó kéo tay Thẩm Mặc, hiệu cho xuống nghỉ ngơi.
A Đạt thấy cảnh , tức khắc trợn tròn mắt, như thể đang hỏi thành tiếng: Còn thì ?
Thế là Bạch Ấu Vi lấy một chiếc gối ôm.
A Đạt càng kinh ngạc hơn, một mặt nhận lấy lót m.ô.n.g, một mặt nhỏ giọng : “Cái ba lô của em đựng đồ tùy tiện quá đấy...”
Chillllllll girl !
Người đựng v.ũ k.h.í hoặc công cụ sinh tồn, cô nàng nhét một đống gối ôm.
Bạch Ấu Vi mỉm gì.
Cô theo họ leo từ tầng 1 lên tầng 32, đó vội vã đổ xăng nghịch lửa, quả thực chút mệt mỏi, nếu giờ cần nghỉ ngơi, cô chắc chắn sẽ để bản chịu thiệt.
Thế là cô lấy mấy chai nước tăng lực, chia cho Thẩm Mặc và A Đạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-796-keo-que-va-nu-hon.html.]
A Đạt nhận lấy chai nước, cô với vẻ mặt khó tả: “Em mang theo cả đồ ăn vặt đấy chứ?”
Bạch Ấu Vi ngẩn : “Anh ăn ?”
Cô ba lô: “Chỉ kẹo que và dâu tây sấy thôi, nếu ăn thứ khác, để em nghĩ cách xem.”
A Đạt: “...”
Cô nàng còn dám là “chỉ ”!
Rảnh rỗi việc gì , Bạch Ấu Vi lấy kẹo que ăn.
Cũng hẳn là vì thèm, mà là vì cái phó bản ghê tởm quá, cô dùng vị ngọt để át , nếu cứ ngửi cái mùi tanh tưởi là nôn.
Cô bóc vỏ giấy, là vị cam quýt, ngậm trong miệng một lúc, từ cổ họng đến khoang mũi lập tức tràn ngập thở thơm ngọt.
Bạch Ấu Vi thoải mái nheo mắt .
Hơi nghiêng đầu, nhận thấy Thẩm Mặc đang , cô mỉm lấy kẹo que khỏi miệng, hỏi: “Muốn ăn ? Em còn vị vải và vị chanh nữa.”
Thẩm Mặc thấy cô cứ như một đứa trẻ, lắc đầu: “Để dành cho em ăn .”
Bạch Ấu Vi nghiêng đầu chằm chằm Thẩm Mặc, một lúc, nghĩ đến điều gì, đôi mắt đen láy trong veo chớp chớp, cô thò đầu lưỡi hồng nhạt , l.i.ế.m nhẹ kẹo que từ lên , lẳng lơ hỏi: “Thật sự ăn ?”
Thẩm Mặc: “...”
...
Làn đạn điên !
【 Ngọa tào ngọa tào ngọa tào ngọa tào ngọa tào!!! 】
【 còn trong sáng nữa hu hu hu... 】
【 nghi ngờ viên "Cải Trắng" đang lái xe, và đầy đủ bằng chứng. 】
【 Không chứ, viên "Cải Trắng" thế nhỉ? Sao là một viên cải trắng lòng vàng (đen tối) thế ? 】
【 Cải Thìa , em quá đáng lắm nha!!! 】
【 Cải Trắng cho em , em thế là sẽ "thịt" đấy. 】
【 Trời ơi thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt!... 】
...
Thẩm Mặc im lặng Bạch Ấu Vi.
Bạch Ấu Vi cầm kẹo que, đưa sát miệng , mùi hương chua chua ngọt ngọt quẩn quanh nơi đầu mũi.
Thẩm Mặc liếc A Đạt đang chăm chú quan sát tình hình bên ngoài, im lặng một lát, nắm lấy cằm Bạch Ấu Vi, nhanh ch.óng đặt một nụ hôn lên môi cô, nếm vị đường dính môi cô.
Gương mặt vẫn chút biểu cảm, nhưng ánh mắt như đang : Ngoan ngoãn một chút cho .