Ba đứa nhỏ thấy ăn cơm liền hớn hở chạy ngoài: “Hú hú! Ăn cơm thôi! Ăn cơm thôi!”
Ninh Dao vội vàng gọi với theo: “Xuống lầu cầu thang bên nhé! Cầu thang bên trái vẫn còn bi thủy tinh đấy!”
Chillllllll girl !
“Biết ạ!”
...
Khi gã xăm trổ mở mắt nữa, sắc trời tối hẳn, ngàn lấp lánh màn đêm như những ống kính đang rình rập.
Gã xăm trổ xoa xoa gáy dậy, nhịn c.h.ử.i thề một câu.
“Con mụ ... tay ác thật...”
Chửi xong, thấy theo dõi tăng thêm hơn hai trăm, cơn giận trong lòng gã mới nguôi ngoai phần nào.
Không hổ là nhiệt độ của hạng nhất bảng tân binh, gã chỉ đây bất tỉnh nhân sự mà cũng tăng fan, chỉ tiếc là đ.á.n.h thưởng.
Gã xăm trổ dậy đến cạnh cửa, vặn tay nắm, phát hiện cửa khóa c.h.ặ.t.
“Chơi mật thất thật ...” Gã lẩm bẩm, nhớ đến thỏa thuận hợp tác với Bạch Ấu Vi, gã móc từ trong túi một chiếc điện thoại.
Ở thế giới , ngoại trừ tiền tệ thế bằng điểm tích lũy, những thứ khác đều tương tự, nên điện thoại vẫn dùng .
“Alo? A Bình , mày gọi thêm Tiểu Thất đến viện phúc lợi một chuyến, tao nhốt !”
“Đại ca, gọi Tiểu Thất ạ?” Giọng một thanh niên trẻ tuổi vang lên đầy vẻ kỳ quái: “Để em gọi lão Hồ với Đại Béo , Tiểu Thất , nó sợ bóng tối lắm.”
“Lắm lời! Tiểu Thất nó... nó bẻ khóa mà!” Gã xăm trổ hạ thấp giọng quát: “Tao bảo mày dẫn nó theo thì cứ dẫn , hỏi han lắm thế gì?! Mà mày định dẫn lão Hồ? Mày cái giọng nó to như cái loa ? Đi ít thôi, đừng kinh động đến lũ nhóc ...”
A Bình càng thấy lạ: “Đại ca, sợ ? Hôm nay chúng chỉ là sơ ý trúng chiêu thôi, nếu chuẩn kỹ càng thì chắc chắn thể xử lũ nhóc đó, báo thù cho em!”
Gã xăm trổ thầm nghĩ: Tao tất nhiên là sợ , tao sợ chúng mày kéo đến đông quá thì phần điểm tích lũy của tao chia nhỏ mất.
“Cái ... quân t.ử báo thù mười năm muộn. Hôm nay em ăn ít bột tiêu, mắt mũi chắc vẫn còn sưng vù đúng ? Cứ về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian , trút giận lúc nào chẳng , cần thiết tranh giành lúc .”
A Bình xong, khâm phục : “Không hổ là đại ca, chí lý quá, em gọi Tiểu Thất ngay đây!”
“Ừ, lúc nhớ nhẹ chân nhẹ tay thôi, đừng để chúng nó thức giấc.”
Gã xăm trổ dặn dò thêm vài câu, rõ vị trí cụ thể của mới cúp máy.
Gã cất điện thoại, quan sát căn phòng một nữa. Không Bạch Ấu Vi sơ ý mà thanh đại đao gã mang theo vẫn chình ình đất.
Gã xăm trổ nhặt đao lên, cắm khe cửa, định thử cạy cửa .
Ổ khóa gã bẻ kêu "ken két", âm thanh nhỏ nhưng chẳng dấu hiệu gì là sẽ bung .
Gã thầm rủa một câu, cái viện phúc lợi trông rách nát mà ổ khóa chắc chắn thế .
Không dám tiếp vì sợ tiếng động thu hút Bạch Ấu Vi đến, gã vẫn còn hãi chiếc dùi cui điện , dù là đang diễn kịch nhưng chẳng ai điện giật công cả.
... Chẳng lẽ chỉ còn cách đợi Tiểu Thất đến bẻ khóa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-774-mat-that-kinh-hoang.html.]
Gã xăm trổ loanh quanh trong phòng, ánh mắt liếc về phía cửa sổ.
Cửa sổ mở , nhưng đây là tầng ba... Độ cao lửng lơ, thuộc kiểu nhảy xuống thể , nhưng cũng thể què quặt.
Có mấy cục nóng điều hòa thể điểm tựa giữa chừng, nhưng gã xăm trổ nghi ngờ độ chắc chắn của chúng, nghĩ nghĩ , gã quyết định tiếp tục đợi Tiểu Thất.
Vừa xuống một lát, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân xa dần, gã xăm trổ lập tức sững .
Gã rõ mồn một, tiếng bước chân đó vang lên ngay sát cửa, đó dần dần về phía cầu thang... Giờ là đang xuống lầu, từng bước một, âm thanh nhỏ dần.
Nói cách khác, lúc gã đang loanh quanh trong phòng, ngoài cửa luôn đó!
Thậm chí, đó thể quan sát gã qua ô cửa sổ nhỏ cửa.
Gã xăm trổ rùng , một lớp da gà nổi lên khắp .
Ban đầu chỉ định diễn kịch, nhưng giờ đây, gã thật sự nảy sinh một cảm giác giam cầm và đe dọa...
“Không thể nào...” Gã nắm c.h.ặ.t thanh đại đao, lẩm bẩm: “Chỉ là bộ tịch thôi, ... ...”
...
Nửa giờ .
Ngoài cửa tiếng bước chân sột soạt, đó là tiếng chuyện đè thấp:
“Đại ca? Đại ca, trong đó ?”
“A Bình hả?” Gã xăm trổ vội hỏi: “Tiểu Thất đến ? Các chú phát hiện chứ?”
“Yên tâm , , Tiểu Thất với Đại Béo đều đến .” A Bình trả lời.
“Đại Béo?” Gã xăm trổ sốt ruột: “Sao Đại Béo cũng đến?”
Cái thằng béo đó vụng về lắm, đừng để nó hỏng việc.
A Bình : “Đại Béo mà đến thì Tiểu Thất nó chịu , nó nhát c.h.ế.t .”
Bên ngoài vang lên một tiếng trừ ngượng ngùng: “Đại ca.”
Là giọng của Tiểu Thất.
Gã xăm trổ bực bội : “Được , mau mở khóa .”
Tiểu Thất kỹ thuật khá , chỉ một giây mở cửa.
Gã xăm trổ dẫn theo ba tên đàn em xuống lầu.
Gã nhớ cầu thang bên trái bột tiêu và bi thủy tinh, đó dọn dẹp , để chắc ăn, bọn họ theo cầu thang bên .