Anh cúi đầu, thấy trong tay đang nắm một thanh kiếm rỉ sét loang lổ.
Thanh kiếm ...
Thẩm Mặc ngẩn ngơ , nhất thời nhớ tại cầm một thanh kiếm trong tay?
Vừa đang gì?
Đầu càng lúc càng đau.
Huyệt thái dương giật liên hồi, thở cũng trở nên dồn dập áp lực, rốt cuộc ?
Trong cơn hoảng hốt, thấy khuôn mặt lo lắng của Thừa Úy Tài...
Là ảo giác ? Là giả ...
Lại thấy Phan Tiểu Tân đanh mặt : “Nếu chúng đoạt kiếm, Vi Vi tỷ sẽ c.h.ế.t!”
Không... là ảo giác, là ảo giác...
Anh nhắm mắt , trong đầu hiện lên dáng vẻ hầm hừ của Đàm Tiếu: “Chẳng là đoạt kiếm thôi , lão t.ử cũng chẳng sợ!”
Chuyện là thế nào?
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?!!
Anh tự nhủ với bản là giả, nhưng tại thứ chân thực đến thế! Sự lo lắng, gấp gáp, phẫn nộ của họ, tất cả cảm xúc đều rõ mồn một!
Làm thể là giả ?!
Nếu họ tất cả đều là giả! Vậy còn cô thì ?! Cô gái đang vương tọa hồng bảo thạch , nước mắt cô rơi ngừng, đôi mắt đẫm lệ ——
“Thẩm Mặc! Nguy hiểm quá lớn! Các trở về !”
Anh nâng mặt cô lên, lau nước mắt cho cô, trán chạm trán, thấp giọng : “Chờ trở về.”
Thẩm Mặc sững .
Những lời đó vẫn còn văng vẳng bên tai.
“Vi Vi, chờ trở về.”
“Vi Vi, em thắng, tất cả chúng đều em thắng, em hiểu ?”
“Vi Vi, đừng bắt lời ly biệt, vì nhất định sẽ trở về...”
Chillllllll girl !
“Vi Vi...”
Thẩm Mặc siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, hít sâu từng một.
Làm thể là giả?
Làm thể là giả ?!
Cho dù tất cả, thứ, bộ đều là giả! Cô cũng thể là giả! Anh vì điều mà đ.á.n.h cược cả tính mạng!
Anh dùng sức c.ắ.n mạnh đầu lưỡi, ý thức cuối cùng cũng khôi phục một tia thanh tỉnh.
Anh thấy hai chân quấn đầy hắc xà, hèn chi mới cảm thấy tê dại. Cổ rắn siết c.h.ặ.t, hèn chi mới thấy nghẹt thở. Đầu đau như b.úa bổ, tầm mờ mịt, là vì nọc độc của rắn xâm nhập thần kinh!
Nếu cứ tiếp tục yên tại chỗ, dù biến thành đá thì sớm muộn gì cũng lũ rắn nhấn chìm!
Là giả ?
Là thật ?
Dù kết quả thế nào, cũng cần đưa lựa chọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-750-kiem-cua-quoc-vuong.html.]
Thẩm Mặc hung hăng giật phăng lũ rắn !
Medusa ở cách đó xa thấy tiếng động, khẽ nhíu mày nghi hoặc.
Thẩm Mặc thấy , nở một nụ tiếng động.
Ả quả nhiên thấy gì.
—— Đôi mắt tuyệt chỉ là đồ trang trí, đôi mắt thật sự của ả là đôi đồng t.ử vàng kim dựng kìa. Một khi ả đầu , thấy bất kỳ vật nào cử động, đối phương sẽ lập tức biến thành đá!
Hệ thống để ngăn ả đầu liên tục, chắc chắn sẽ giới hạn về cách thời gian.
Dựa theo kinh nghiệm vài , mỗi đầu cách ít nhất 30 giây.
Vậy cái gọi là trả lời câu hỏi, thực chất chỉ là đòn tung hỏa mù thôi ? Để ngăn chơi tiến lên quá nhanh, cũng là để kéo dài thời gian cho nọc độc của lũ hắc xà phát huy tác dụng.
Nữ yêu nhíu mày, nhẹ giọng : “Mau tỉnh ... Thẩm Mặc, đều đang đợi tỉnh ...”
“Nói nhiều như , là vì sợ hãi ?” Thẩm Mặc hít sâu một , chậm rãi giơ kiếm lên, “Sợ hãi nhát kiếm của đ.â.m xuống ?”
Sắc mặt nữ yêu đột biến!
Ả định đầu , Thẩm Mặc lao lên vài bước, vung kiếm đ.â.m thẳng mặt ả!
“A a a a a!!!”
Tiếng thét ch.ói tai vang vọng khắp hang động!
Thanh kiếm sắt rỉ sét mà sắc bén vô cùng! Đâm xuyên qua đầu ả!
Anh dùng sức xoay mạnh, chỉ một tiếng *rắc* ——
Cái đầu nứt như quả óc ch.ó.
Máu tươi đỏ rực gột rửa kiếm, lớp rỉ sét dần biến mất, chuôi kiếm thô ráp khi m.á.u tẩy rửa trở nên vàng kim lộng lẫy, lộ viên hồng bảo thạch ch.ói mắt.
Thẩm Mặc viên đá quý đó, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, buông tay .
Kiếm của Quốc vương tỏa sáng rực rỡ, hóa thành vô điểm sáng biến mất mắt.
Thẩm Mặc mặt, lẩm bẩm: “Vi Vi, em thắng...”
Dù đây chỉ là một giấc mơ, cũng em thắng.
...
Giữa những đốm sáng lung linh, vỏ kiếm xuất hiện một thanh kiếm khác.
Vẫn là hồng bảo thạch.
Willard sững sờ mất hai giây, khóe miệng nhếch lên nụ tự giễu.
Hắn chiêu mộ 45 thần dân, nhiều như mà cuối cùng chỉ mang về một thanh kiếm, trong khi đối phương chỉ vỏn vẹn 4 đoạt tới bốn thanh! Thật là nực !
Trước mặt , Bạch Ấu Vi chậm rãi rút kiếm .
“Đây là thanh kiếm cuối cùng.” Willard mấp máy môi, hề che giấu vẻ châm chọc, “Phải suy nghĩ cho kỹ đấy... Toàn sáu vị trí, đ.â.m hai chỗ , còn n.g.ự.c, bụng, chân trái, đùi ... Cô định chọn thế nào đây?”
Bạch Ấu Vi nắm c.h.ặ.t kiếm, lời nào.
Vết thương ở bụng cô vẫn khép miệng, hai tay Willard cũng vẫn m.á.u me đầm đìa. Dưới chân hai chiếc vương tọa, từ lúc nào nhuộm đỏ một vùng m.á.u tươi...
Trạng thái của cả hai đều tệ, giờ đây chỉ là đang đấu trí, xem ai thể cầm cự lâu hơn ai.
Willard như : “Cô thử bụng , để bù đắp cho sự thất bại ở vòng ?... À, nhưng mà, nếu đụng trúng cái hộ thuẫn thứ hai thì ? Nếu , chẳng cô chỉ thể đây chịu c.h.ế.t cùng ?”
Bạch Ấu Vi lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi sẽ đặt hộ thuẫn ở cùng một chỗ ?”
“Cô đoán xem.” Willard khẩy, “Có lẽ sẽ đặt ở n.g.ự.c, một khi cô đ.â.m trúng t.ử huyệt của , nó sẽ giúp tăng thêm một lớp hộ thuẫn nữa?... Cũng thể, ngược , đặt ở chân thì , ai mà , ha...”