Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 749: THẾ GIỚI "HOÀN HẢO" NHẤT

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:31:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

... Những chơi bên cạnh xảy chuyện gì , thấy bóng dáng ai cả?

Không gian dường như đang vặn vẹo.

Nữ yêu mắt cũng ngày càng mờ ảo...

Anh đang giữa vũng bùn...

Cả trời đất dường như đều đang xoay chuyển.

Giọng của nữ yêu vang vọng khắp bốn phía, như thủy triều ngừng dâng lên hạ xuống bên tai ——

“Anh từ nhỏ là một lạnh lùng... Cha là kết hôn vì gia tộc, giữa họ hề tình cảm.

Cha là một kẻ si tình theo chủ nghĩa lãng mạn, thích du lịch bên ngoài, thơ, bao giờ ở nhà để đối phó với . Sự đời của đối với ông chỉ là thêm một , chứ kết tinh của tình yêu. Cho nên bao năm qua, quan hệ cha con giữa hai vô cùng nhạt nhẽo.

Còn là một kẻ tôn thờ lợi ích. Bà sinh , bồi dưỡng , nhưng từng coi trọng . Bà coi trọng sự hưng thịnh của gia tộc ngoại hơn. Đối với bà, là sản vật của việc bà thỏa hiệp với hiện thực, buộc kết hợp với đàn ông yêu...

Anh vẻ sở hữu một môi trường gia đình đáng mơ ước, nhưng thực tế, chẳng ai mong chờ sinh đời cả... Không ai quan tâm đến , và cũng chẳng bận tâm đến bất kỳ ai.

Sau , qua đời, giao cho ông ngoại quản giáo. Dù thành tích học tập ưu tú, nhưng ông ngoại cho rằng thiếu nhiệt huyết với và việc, nên hết sức chủ trương để theo học trường sĩ quan quân đội, bởi vì... đó là một công việc chỉ cần phục tùng mệnh lệnh là thể đảm đương, cần đến bất kỳ tình cảm nào...”

“Haiz...”

Nữ yêu thở dài, như đang tiếc nuối cho một cuộc đời chẳng gì đáng của .

“Ta chấp nhận . Anh tự tạo cho một thế giới nhất, giờ đây đối mặt với sự thật, quả thực là tàn nhẫn...”

“... Thế giới... nhất?” Thẩm Mặc nhắm mắt , đại não từng trận choáng váng.

Anh thể đồng tình với cách .

Cái thế giới hoang đường vô lý , thể là thế giới nhất ?

, ít nhất là đối với ...” Nữ yêu nhẹ giọng , “Xã hội tan rã, quan hệ gia đình xé nát, còn vợ chồng, còn con cái, còn em... Bất kỳ mối quan hệ áp đặt nào của hình thái xã hội đều trở thành gánh nặng. Mỗi đều đối mặt với sinh ly t.ử biệt bất cứ lúc nào, từ đó lẻ loi một sống đời, trở thành thực thể duy nhất, chỉ sống vì chính ...”

Giọng nữ mềm mại chậm rãi lọt tai, như đang gạt lớp sương mù mắt .

“A... Đây là một thế giới thuần túy và đơn giản bao. Chẳng qua, sâu trong thâm tâm dường như vẫn luôn hướng tới những mối quan hệ ràng buộc đó... Vì thế, tự hư cấu bạn đời, trưởng bối, em cho chính ...”

Thẩm Mặc lẩm bẩm: “Họ đều là do tưởng tượng ?... Là tự hư cấu họ?”

Nữ yêu: “Nếu , giải thích thế nào về việc bạn đời tàn tật hai chân thể lên nữa... Loại thứ như Mê cung thật sự tồn tại ? Anh giải thích thế nào về việc một ông giáo già vẫn giữ nguyên sơ tâm trong trò chơi, đời lương thiện đến mức ngu ngốc như ? Anh giải thích thế nào về... đứa trẻ tiểu học theo các , quấy , hề sự tùy hứng nghịch ngợm của trẻ con, lúc nào cũng hiểu chuyện ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó? Haiz, thể chứ?”

Nữ yêu thở dài: “Bởi vì tất cả đều là do tưởng tượng mà thôi... Anh cần họ giữ vững hình tượng mỹ, ngay cả gã du côn đầu đường cũng ảo tưởng thành một trai ngây thơ đại ngốc, và trùng hợp đến thế, những đều mất sạch nhà.”

Đầu Thẩm Mặc đau như b.úa bổ.

... , họ quả thực đều nhà...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-749-the-gioi-hoan-hao-nhat.html.]

Đàm Tiếu do ông bà nội nuôi nấng, năm tiểu học hai cụ lượt qua đời, trở thành trẻ mồ côi.

Thừa Úy Tài mất vợ từ trung niên, đứa con việc ở nước ngoài, cha già tám chín mươi tuổi ở Dương Châu, nhưng mãi tìm thấy, tóm cũng là cô độc.

Phan Tiểu Tân cũng sống với ông bà, cha việc ở nơi khác, mất liên lạc.

Còn cả Bạch Ấu Vi... Bạch Ấu Vi sống trong gia đình đơn , duy nhất cũng rõ tung tích.

Nếu một hai thì còn thể là trùng hợp, nhưng cả bốn đều nhà, chẳng lẽ thật sự đúng như lời nữ yêu , những đó đều là do tưởng tượng ? Là hư cấu? Là... giả?

Thẩm Mặc ngày càng hoảng hốt, ngày càng mê .

Anh cố gắng cho rõ, nhưng cảnh vật xung quanh đang sụp đổ. Không thấy rắn, thấy sơn động, thấy nữ yêu... Mọi thứ đều đang tan chảy...

Chẳng lẽ tất cả những chuyện thật sự là ảo tưởng của ? Là giả ?

Việc hư cấu những nhân vật là vì nội tâm thiếu hụt, cần xây dựng cái gọi là quan hệ xã hội?

Quá hoang đường...

...

mà...

Trò Chơi Thú Bông chẳng lẽ còn hoang đường hơn ?

“Trở về , Thẩm Mặc...” Giọng nữ yêu lạnh lẽo và mềm mại như nước, “Tỉnh , xem đồng đội của , nhà của ... Mọi đều đang đợi ... Thẩm Mặc...”

“Thẩm Mặc...”

Chillllllll girl !

“Thẩm Mặc... mau tỉnh ...”

“Tỉnh ...”

“Thẩm... Mặc...”

Trong cơn mê man, lờ mờ thấy bóng dáng đồng đội. Họ đang vây quanh giường bệnh kết nối với thiết , lo lắng gọi tên .

Là thật ...

nảy sinh ảo giác ?

Anh thấy Dư Triều Huy, cả Cách Vũ nữa... Hóa họ c.h.ế.t? Họ đang ở thế giới hiện thực chờ trở về...

Thẩm Mặc nặng nề mở mắt, bước về phía họ.

Bước chân vang lên một tiếng *keng*.

 

 

Loading...