Bốp, bốp, bốp!
Bốp, bốp, bốp!
Nện lên mặt băng, nện lên Bàn Tay Cụt, nện lên thanh gỗ cháy đỏ rực ——
Vụn gỗ mang theo tia lửa b.ắ.n lên, bỏng mặt Brian! Hắn nữa kêu đau, loạng choạng lùi mấy bước, chân trượt ngã, lập tức ngã trong hồ nước hình tròn!
*Tõm* một tiếng, biến mất.
Sóng nước gợn lăn tăn, mặt nước dần dần bình tĩnh trở …
Eide căng thẳng đến bên hồ, thử gọi vài tiếng: “Brian?… Brian?”
Không ai đáp .
Brian chìm xuống…
Eide ôm chậu hoa của , quanh đống hỗn độn, khẽ c.h.ử.i: “Tên khốn .”
Củi gỗ rơi vãi mặt băng, phần lớn tắt, chỉ một hai thanh gỗ dày hơn còn sót ngọn lửa yếu ớt.
Eide đành đặt mầm hoa xuống, nhặt lên chậu than nguội, cẩn thận gắp những thanh gỗ đang cháy trở chậu, thêm một ít gỗ, để lửa bùng lên nữa.
Hắn đang bận rộn, hồ nước phía đột nhiên *rầm* một tiếng!
Eide giật , đột ngột xem, chỉ thấy một từ trong hồ trồi lên nửa , đang từ từ bò lên bờ.
Eide theo bản năng tưởng là Brian rơi xuống nước, thở phào một , “Mẹ kiếp, suýt nữa dọa c.h.ế.t …”
Giọng đột nhiên im bặt, nửa câu nghẹn trong cổ họng.
Bởi vì phát hiện, lên là Brian, mà là Thừa Úy Tài!
Thừa Úy Tài trần, hai tay bám lớp băng, cánh tay là từng lớp vảy phản chiếu ánh nước, cổ một lớp màng mỏng phập phồng theo nhịp thở, giống như một con thằn lằn nước.
Eide cực độ kinh hãi, co rúm lùi về phía , run giọng hỏi: “Lão già… ông, ông vẫn là ?”
Thừa Úy Tài gì.
Ông dường như vô cùng, vô cùng mệt mỏi, bất kỳ động tác nào cũng đều vẻ gian nan, chậm chạp… Ông kéo lê thể mệt mỏi rã rời, từng chút một bò đến bên chậu than, thấy Bàn Tay Cụt cuộn tròn trong đống bùn đất, lòng bàn tay hé lộ nửa chiếc lá xanh.
Thừa Úy Tài phát tiếng nức nở đau đớn, đó, nước mắt tuôn rơi.
“Tại như … Tại chứ…” Ông bi thương tột độ, lắc đầu rống, “C.h.ế.t hết … Tại , tất cả đều c.h.ế.t hết …”
Chillllllll girl !
Eide trốn xa ông, khỏi lên tiếng hỏi: “…Cái gì c.h.ế.t hết ? Lão già, ông đang gì ?”
()
C.h.ế.t hết …
Thừa Úy Tài nhớ t.h.ả.m cảnh thấy nước, đau khổ đến cực điểm…
Ông xuyên qua đáy biển, thấy xác tàu đắm, tàu đều c.h.ế.t, vô con rối chất đống lớp băng, những khuôn mặt đó, hoặc dữ tợn, hoặc hoảng sợ, hoặc c.h.ế.t lặng… sót một ai, tất cả đều c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-736.html.]
Nếu chỉ , lẽ ông sẽ bi thương đến thế.
khi ông dùng hết sức lực tìm kiếm lối lớp băng, cuối cùng đến bên lâu đài, thấy nhiều hơn nữa, tầng tầng lớp lớp những con rối! Mà trong đống con rối đó, còn ít gương mặt quen thuộc của ông!
Tuyệt đối thể nhận lầm…
Những con rối đó, là của tổng bộ căn cứ, dù tên họ, nhưng từng tình cờ gặp trong thang máy, gặp ở nhà ăn, trò chuyện đường… tổ nghiên cứu khoa học, tổ đ.á.n.h giá, tổ an ninh, còn , Thẩm gia…
Thừa Úy Tài nhắm mắt , đành lòng tiếp tục hồi tưởng.
Ông từng , căn cứ tập thể di dời về phía bắc, tại của căn cứ xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ đường , họ lạc vòng xoáy bão tuyết, tiến trò chơi?
“Này…” Eide lòng run sợ hỏi ông, “Nói gì chứ, lão già, tại ông biến thành như ? Vừa c.h.ế.t hết , là ý gì? Này!…”
Thừa Úy Tài trả lời.
Thực tế, ông cũng nên trả lời thế nào…
Ông dùng đôi tay đông cứng, nhẹ nhàng nâng Bàn Tay Cụt mặt đất lên.
Trên bàn tay nhỏ dính đầy bùn đất và vết m.á.u, ngón tay gãy lìa, để lộ khung xương kim loại bên trong, cánh tay cũng chày sắt đập đến biến dạng, chỉ mầm xanh trong lòng bàn tay nó là bình an vô sự.
Bàn Tay Cụt giật giật, đó mềm oặt trong tay Thừa Úy Tài, phản ứng.
“Ngươi cũng sắp c.h.ế.t …”
Thừa Úy Tài nghẹn ngào, n.g.ự.c đau nhói.
Nghĩ ngày xưa, Thẩm Mặc và Bạch Ấu Vi thường xuyên trò chơi, ông, một lão già vô dụng, bên cạnh chỉ Phan Tiểu Tân và bàn tay bầu bạn, họ ở trong phòng thú bông, trồng rau, nuôi gà, nấu cơm… Khi đó, ông với nó:
“Ngươi lời, đừng luôn gây chuyện, nhất định sống cho ích, mới uổng công sống một đời…”
Bây giờ, ông và nó cũng coi như thực hiện lời hứa…
Thừa Úy Tài cẩn thận lau bùn đất Bàn Tay Cụt, nhẹ nhàng bỏ ba lô, ông nó thể sống , cũng nên cứu chữa thế nào, hiện tại điều duy nhất ông thể , chỉ thắng trận trò chơi .
Chỉ thắng, sự trả giá và hy sinh, mới thể trở nên giá trị.
Thừa Úy Tài gom đất mặt đất, trồng mầm hoa chậu, tưới nước, thêm củi, đó ôm chậu hoa canh bên đống lửa, im lặng .
Ông lên tiếng, Eide cũng hỏi thêm gì, chỉ kỳ quái đ.á.n.h giá ông một lúc, xác định Thừa Úy Tài ý định tấn công , mới từ từ dịch bước chân gần, cùng sưởi ấm.
Eide dùng khóe mắt liếc chậu hoa của Thừa Úy Tài.
Có chút héo…
Vừa Brian nổi điên, tuy Bàn Tay Cụt bảo vệ mầm cây, nhưng dù cũng đập chậu hoa, rễ cây bật khỏi đất, ít nhiều cũng sẽ chút ảnh hưởng.
Trong lòng Eide thoáng nhẹ nhõm.
Vốn dĩ còn đang giận ch.ó đ.á.n.h mèo Brian bậy, bây giờ thấy mầm hoa của Thừa Úy Tài trạng thái , trong lòng chút mừng thầm.