sự đổi nhiệt độ xung quanh khiến những còn sống hiểu rằng, nàng rời .
Eide bệt xuống như kiệt sức, cố gắng nâng niu mầm hoa trong tay: “Lại là sáu tiếng... Sáu tiếng , nếu giữ mầm hoa, chúng ... cũng sẽ giống như Eric, đông c.h.ế.t sống ...”
Hiện tại, còn là lúc cân nhắc việc đoạt kiếm, chỉ cần một chút sơ sẩy, lẽ mạng sống của họ cũng chỉ còn sáu tiếng...
Băng Tuyết Nữ Vương , họ càng thêm căng thẳng với mầm hoa.
Mầm hoa hồng quá đỗi non nớt, bất kỳ một sự cố nhỏ nào cũng thể khiến nó mất mạng, ba tập trung mười vạn phần tinh thần, bỏ lỡ bất kỳ một sự đổi nhỏ nào của mầm hoa.
Hạt giống mới nảy mầm sức sống mãnh liệt, khi đôi lá mầm mọc , nhanh mọc thêm một đôi lá thật, màu sắc của lá thật đậm hơn lá mầm, cây cũng dần trở nên cứng cáp.
Eide tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t của Eric, dường như để bóng ma tâm lý, căng thẳng tột độ bưng nắp bình, mắt rời chằm chằm mầm hoa của .
Mặt đất khô thì tưới nước; nhiệt độ thấp thì thêm củi.
Mầm hoa càng lúc càng cao, cũng càng lúc càng mảnh khảnh, cuối cùng chịu nổi trọng lượng của lá thật, xiêu xiêu vẹo vẹo đổ xuống.
“Ông già!!!” Eide kinh hãi kêu lên, “Ông già! Mau đây! Mầm hoa của thế ?! Mau xem giúp với!!!”
Thừa Úy Tài giật b.ắ.n , kịp dậy, Eide bưng nắp bình chạy xộc tới!
“Mau nghĩ cách chứ!” Eide mặt đầy vẻ hoảng sợ, “Đừng để nó c.h.ế.t! Ông già! cho ông , nếu mầm hoa của mà c.h.ế.t, ông cũng đừng hòng sống! Cùng lắm thì tất cả cùng c.h.ế.t!!!”
Quy tắc chỉ cấm g.i.ế.c , nhưng nếu phá hủy một mầm hoa nhỏ bé thì quả thực dễ như trở bàn tay.
“Cậu bình tĩnh một chút...” Thừa Úy Tài gào thét cho hoảng hốt, “Trước tiên đặt xuống, đặt xuống để xem nào...”
“Eide.” Brian nhíu mày , “Đặt mầm hoa xuống .”
Eide mồ hôi lạnh đầy đầu, gượng gạo định tâm thần, đặt cái nắp bình nhỏ xuống, miệng vẫn ngừng lẩm bẩm bất an: “Rốt cuộc là chuyện gì... Có do nắp bình quá nhỏ ? Tại mầm đang lớn thế đổ xuống? Nó c.h.ế.t ? Có c.h.ế.t đây...”
Chillllllll girl !
Hắn biến thành như Eric!
Eide căng thẳng chằm chằm Thừa Úy Tài: “Ông già, mầm hoa của ...”
“Là do tưới quá nhiều nước.” Thừa Úy Tài , “Không , bây giờ cứu vãn vẫn kịp.”
Thừa Úy Tài tìm một miếng gỗ nhỏ, cẩn thận cắm bên cạnh mầm hoa để giá đỡ, đó đưa tay thử độ ẩm của đất, bốc một nắm đất khô trong bao, vò thật mịn, rắc nắp bình để giúp hút bớt lượng nước dư thừa.
“Tạm thời đừng tưới nước nữa, chờ mặt đất khô ráo hẳn mới thêm nước cho nó.” Thừa Úy Tài dặn dò.
Eide gật đầu, nhưng rời , trực tiếp xuống bên cạnh Thừa Úy Tài, lẽ là sợ mầm hoa xảy chuyện, cảm thấy ở bên cạnh Thừa Úy Tài thì yên tâm hơn.
Thừa Úy Tài phản đối, chỉ lặng lẽ canh giữ mầm hoa của , tâm trí m.ô.n.g lung...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-732-su-dien-cuong-khi-cai-chet-can-ke.html.]
Vừa sự hoảng sợ và phẫn nộ của Eide, ông đều thu tầm mắt. Cái c.h.ế.t cận kề luôn khiến con trở nên điên cuồng, mất kiểm soát, thậm chí vứt bỏ cả lương tâm đạo đức tối thiểu của một con .
Trong lòng Thừa Úy Tài hiểu rõ, dù tạm thời đạt thành hợp tác, nhưng nếu nguy hiểm đến tính mạng, họ nhất định sẽ ngần ngại tay với ông. Hiện tại họ còn trông chờ ông dạy cách trồng hoa, thì ? Chờ mầm hoa lớn lên thì ?
Đến lúc đó, để tự bảo vệ , liệu ông cũng giơ d.a.o đồ tể về phía kẻ thù?
Thực tế tàn khốc khiến Thừa Úy Tài cảm thấy vô cùng nặng nề.
Dạy học trồng gần bốn mươi năm, điều ông dạy cho học sinh là sự chân thành, chí thiện, chí mỹ, chẳng lẽ giờ đây ông cũng trở nên biến dạng giống như những ?
Người mà như cầm thú, thật đáng buồn .
Câu hỏi của Brian cắt ngang dòng suy nghĩ của Thừa Úy Tài.
“Khi nào thì thể chậu?” Brian hỏi, “Lớn thêm chút nữa thì cái nắp bình sẽ trở nên quá nhỏ.”
“À... Đợi nó mọc thêm ba bốn lá nữa, cao bảy tám centimet thì chuyển chậu, tỉ lệ sống sẽ cao hơn.” Thừa Úy Tài , “Mấy cái bát, chậu chúng tìm bên ngoài đều dùng , bên nhất nên đục mấy cái lỗ để thông thoáng khí...”
Brian và Eide hai lời, dậy chọn vật chứa.
Nói thì chút nực , khi đây, họ cứ ngỡ sẽ so tài về sức mạnh, tốc độ mưu trí, ngờ trò chơi bắt họ thi thố xem ai trồng hoa giỏi hơn.
Brian hồi tưởng những chỉ thuộc tính khi trò chơi, rõ ràng đây là một trò chơi thiên về sự cân bằng, võ lực, tài trí, tinh thần đều yêu cầu nhất định, nhưng ít nhất hiện tại cảm thấy "đất dụng võ".
...
Mầm hoa lớn nhanh, khi gần đến mốc sáu tiếng thứ hai, mọc bảy tám lá, thể chuyển chậu.
Số đất họ mang về đủ cho cả ba dùng, nhưng gỗ thì còn nhiều.
Brian đống gỗ vụn còn sót cách đó xa, thầm tính toán, chờ đàn bà một nữa, nhất định ngoài tìm vật tư.
Họ cần thêm nhiều nhiên liệu để duy trì nhiệt độ cần thiết cho mầm hoa sinh trưởng.
Thầy Thừa bên đống lửa, nhắm mắt , là đang nhắm mắt dưỡng thần ngủ .
Brian suy nghĩ một chút, kéo Eide một nơi xa hơn, hạ thấp giọng : “Lát nữa sẽ đưa lão già ngoài tìm vật tư, nhân cơ hội đó... hủy hoại mầm hoa của lão .”
Eide giật trợn tròn mắt, kinh ngạc .
“Sao thế?” Brian nhíu mày, “Chẳng đó bàn ? Quy tắc trò chơi cho phép chúng tay với lão, nhưng là tay với hoa. Chỉ cần hủy hoại mầm hoa của lão, đàn bà tự khắc sẽ xử lý lão thôi...”