“Này, các chỗ .” Mâu Đặc bò đất, “Ở đây chữ khắc .”
Hai tiến gần xem, tảng đá lớn khắc một dòng chữ:
Chillllllll girl !
`[Hãy cầm lấy đầu ngươi, thắt c.h.ặ.t xương cốt ngươi, thu thập tứ chi ngươi, phủi sạch bụi trần thể xác.]`
“Ý gì ?” Daniel lẩm bẩm.
“Có vẻ giống như văn bia trong kim tự tháp.” Bruce , “Cứ nhớ kỹ , lẽ sẽ ích.”
Thể lực của Mâu Đặc là kém nhất, khó khăn lắm mới tìm một chỗ thể nghỉ ngơi, leo tiếp nữa.
“Chúng nghỉ một lát .” Mâu Đặc đề nghị, “Đợi nắng bớt gắt hãy , nếu thực sự chịu nổi . Các xem, nước cũng sắp hết .”
Daniel dựa một đoạn rễ cây nhô lên xuống, vắt chéo chân: “Vậy thì nghỉ thôi, dù trò chơi cũng giới hạn thời gian.”
Bruce bóng cây, cũng chút e dè cái nắng độc địa bên ngoài. Anh suy nghĩ một lát : “Chỗ đặc biệt, cả tòa kim tự tháp chỉ chỗ mọc cây, chúng thể tranh thủ tìm kiếm xung quanh, phát hiện khác.”
Ba đạt thành thống nhất, ở bóng cây nghỉ ngơi.
Dưới gốc cây đại thụ yên tĩnh và mát mẻ, thỉnh thoảng làn gió nhẹ thổi qua. Sau một hồi vận động mạnh, nghỉ ngơi ở nơi thế khiến bất giác lim dim ngủ .
Không ngủ bao lâu, lẽ chỉ năm phút, cũng thể là nửa tiếng, Daniel mở mắt , cảm thấy tinh thần khôi phục.
Gã theo bản năng xuống , thấy Phan Tiểu Tân . Trong lòng thầm nghi hoặc, gã ngẩng đầu lên , lập tức c.h.ử.i to thành tiếng!
“Mẹ kiếp! Tỉnh dậy hết cho ! Thằng nhóc leo lên chúng kìa!!!”
Phan Tiểu Tân leo một đoạn khá xa. Cậu dường như thấy tiếng c.h.ử.i bới phía nên càng tăng tốc leo lên.
“C.h.ế.t tiệt!” Daniel vơ lấy ba lô, dùng cả tay lẫn chân leo lên hối hả!
Bruce và Mâu Đặc giật tỉnh giấc, cũng vội vàng đuổi theo.
“Sao thằng nhóc đó nhanh thế ?!” Daniel leo c.h.ử.i, “Biết thế lời hai ! Nếu để nó lấy kiếm thì tính ?! Ngay cả một đứa con nít cũng bằng, chịu nổi nhục nhã !”
Gã dừng , móc ná cao su định nhắm b.ắ.n nữa!
b.ắ.n từ lên khác với b.ắ.n từ xuống. Ánh nắng ch.ói chang ngay đỉnh đầu khiến gã cách nào nhắm chuẩn Phan Tiểu Tân.
Chỉ trong lúc trì hoãn đó, Phan Tiểu Tân nới rộng cách.
“Mau đuổi theo!” Bruce , “Thể lực trẻ con lắm , lát nữa nó chắc chắn sẽ dừng nghỉ, chúng nhanh lên!”
“Đáng ghét!” Daniel mắng thêm một câu, đành hậm hực cất ná .
Phía , Phan Tiểu Tân ngừng leo lên. Cậu nhỏ yếu, dù mang theo "đá may mắn" và "khóa trường mệnh" của Liễu tiểu thư, nhưng đối đầu với ba gã đàn ông vẫn cực kỳ nguy hiểm. Vì , cách nhất là giữ cách với bọn họ!
Phải cách thật xa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-722-sphinx-tren-dinh-thap.html.]
Nắng gắt, nóng hầm hập hề dấu hiệu thuyên giảm, cảm giác như con đường là lên đỉnh tháp, mà là đang bò về phía mặt trời.
Khoảng cách đến đỉnh tháp ngày càng gần, Phan Tiểu Tân liều mạng leo lên, cả ướt đẫm mồ hôi, chiếc ba lô lưng cũng như thấm đẫm mồ hôi mà trở nên nặng trĩu.
Cậu do dự nên dừng vứt bớt một ít đồ ăn trong ba lô để giảm trọng lượng , nhưng thấy những gã lớn thể đuổi kịp bất cứ lúc nào phía , dám dừng dù chỉ một giây.
“Quỷ tha ma bắt! Thể lực thằng nhóc ?!” Daniel mắng, “Leo lâu thế mà thèm thở dốc lấy một ! sắp mệt c.h.ế.t đây!”
Mâu Đặc bỏ xa phía , gọi Daniel và Bruce một cách yếu ớt: “Đợi với! Á... Đáng ghét, mệt c.h.ế.t ...”
“Đợi cái rắm!” Daniel bực bội mắng, “Anh cứ lề mề ! Cứ lề mề thế thì thằng nhóc đó cướp mất kiếm bây giờ!”
Daniel bốc hỏa trong lòng, tay chân dùng sức leo lên, nhưng lực bất tòng tâm, bắp chân cứ run bần bật, thể lực tiêu hao quá mức.
Ngẩng đầu , Bruce leo lên cao hơn, đang rút ngắn cách với Phan Tiểu Tân.
“Khá lắm!” Daniel lập tức hét lên, “Bruce! Mau đuổi kịp thằng nhóc đó!”
Bruce thèm đầu : “Ngậm miệng , tiết kiệm chút sức lực .”
Daniel khinh khỉnh: “Xì, bộ tịch.”
Gã vung vẩy cánh tay, tiếp tục leo lên. Vừa ngẩng đầu, gã thấy đỉnh tháp xa xôi thấp thoáng hiện thứ gì đó.
Trông giống như một bức tượng khổng lồ, nhưng dường như... đang cử động?
... Nó còn sống ?
Sắc mặt Daniel dần tái nhợt, gã nhịn hô lên: “Này! Các xem đó là cái gì?!”
Phan Tiểu Tân thấy tiếng gọi cũng ngẩng đầu lên, lập tức sững sờ.
—— Đó là Sphinx!
Cậu thấy một bức tượng nhân sư (đầu sư t.ử) khổng lồ!
Nó phủ phục đỉnh tháp, xung quanh cắm đầy những thanh kiếm đá khổng lồ, giống như một con dã thú đang nghỉ ngơi, chờ đợi con mồi tự dẫn xác đến!
Trong truyền thuyết, Sphinx vách đá gần thành Thebes, nó sẽ đưa một câu đố cho qua đường, nếu ai đoán sai sẽ nó g.i.ế.c c.h.ế.t!
Vậy nên, thử thách cuối cùng của trò chơi là câu đố của Sphinx ?
Phan Tiểu Tân nhớ rõ trò chơi chọn là loại yêu cầu giá trị vũ lực thấp nhất, nghĩa là trò chơi sẽ thiên về trí tuệ. Con đường thang trời thực chất chẳng là gì cả!
Phan Tiểu Tân nghiến răng, tiếp tục leo lên!