“Daniel.” Một gã đàn ông da đen vạm vỡ lên tiếng, “Nó chỉ là một đứa trẻ thôi.”
“ .” Gã cao gầy , “Trêu nó chút cho vui thôi mà~”
Nói xong, gã ném nắm đá vụn trong tay ——
Những viên đá nhỏ lăn xuống bậc thang, nảy lên rơi lả tả bên cạnh Phan Tiểu Tân, một hai viên đập trúng lưng bé. Tiểu Tân đầu bọn họ một cái.
Gã cao gầy tên Daniel nhếch môi, nở nụ đắc ý vì trò đùa dai thành công.
Phan Tiểu Tân nhíu mày: “Ấu trĩ.”
Daniel: “……”
Phan Tiểu Tân lôi từ trong ba lô một chiếc ô gấp, bung che chắn cơ thể tiếp tục nghỉ ngơi.
Daniel xì một tiếng: “Thằng nhóc cũng chảnh gớm.”
Gã rảnh rỗi việc gì , ngẩng đầu lên bầu trời. Ánh nắng thiêu đốt khiến da ngứa ngáy, khí cũng khô nóng dị thường.
“Biết thế mang theo một cây ô .” Daniel bóp bẹp chai nước rỗng uống xong, lục lọi trong túi , chẳng vật dụng che nắng nào cả.
“Các còn nước ?” Một đồng bọn khác tên Mâu Đặc hỏi, “ chỉ mang theo một chai thôi.”
Người da đen lấy một chai từ trong túi đưa qua: “Sao mang nhiều thêm mấy chai?”
Chillllllll girl !
“Ai mà sẽ gặp loại trò chơi , thời gian chuẩn gấp gáp...” Mâu Đặc ngửa đầu uống nước để giảm bớt cơn nóng, “ thấy lát nữa chúng nên giảm tốc độ , tòa tháp cao quá, nắng độc, leo nhanh quá chịu nổi .”
Daniel đồng ý: “Ở đây chỗ che chắn, leo chậm các sợ phơi thành thịt khô ? Cứ nhanh lên, leo đến chỗ cây hãy nghỉ!”
Mâu Đặc nhíu mày: “ cách đến chỗ cây còn xa lắm...”
Daniel chỉ xuống phía : “Nhìn xem, một đứa con nít còn kêu ca gì kìa.”
Mâu Đặc cau mày sang da đen: “Bruce, ý kiến của thế nào?”
Người da đen trầm giọng : “Nước của chúng nhiều, tốc độ quá nhanh dễ tiêu hao thể lực quá mức, vạn nhất say nắng thì hỏng bét. Cho nên cứ giữ tốc độ thôi. Bây giờ đang là giữa trưa, đợi mặt trời lặn xuống chắc chắn sẽ nóng như thế nữa.”
Mâu Đặc gật đầu: “Phải đó, chúng thể đợi đến khi mặt trời xuống núi mới tăng tốc.”
Daniel bĩu môi, uể oải đáp: “Được , cứ theo ý các .”
Ba nghỉ ngơi thêm vài phút, thu dọn hành lý tiếp tục leo lên.
Phan Tiểu Tân luôn quan sát bọn họ, thấy họ bắt đầu hành động, cũng nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, bám sát theo .
Trời càng lúc càng nóng.
Những bậc thang xây bằng đá khổng lồ nóng bỏng tay, mà bóng cây mờ ảo phía xa dường như càng lúc càng xa vời vợi trong làn sóng nhiệt.
Ba phía tránh khỏi mồ hôi đầm đìa, nước cũng nhanh ch.óng uống hết sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-721-thang-troi-ruc-lua.html.]
Daniel cúi đầu xuống, phát hiện Phan Tiểu Tân vẫn bám sát nút bọn họ, trong lòng khỏi bốc hỏa.
“Mẹ kiếp, thằng nhóc vẫn còn bám theo nhỉ?”
Gã dừng , tháo ba lô xuống, lấy một chiếc ná cao su.
“Anh định gì?” Bruce nhíu mày, “Đó chỉ là một đứa trẻ thôi.”
“Tuy chỉ là một đứa trẻ, nhưng cũng là kẻ địch.” Daniel nhắm chuẩn Phan Tiểu Tân ở phía , nhếch mép , “Vĩnh tuyệt hậu hoạn chẳng hơn ?”
Phựt!
Không thấy gã đặt bất cứ thứ gì lên ná, chỉ tiếng dây thun vang lên một cái, Phan Tiểu Tân ở phía xa dường như trúng đòn, cơ thể nghiêng ngả lăn từ thềm đá cao v.út xuống!
Độ cao , ngã xuống c.h.ế.t cũng tàn phế!
May mắn là Phan Tiểu Tân đủ nhạy bén, khi lăn xuống vài tầng thềm đá, bám c.h.ặ.t lấy rìa đá, định trọng tâm cơ thể!
Phan Tiểu Tân mím c.h.ặ.t môi, trừng mắt kẻ ở phía .
“Ồ... Cứ tưởng là thương chứ?” Daniel hạ ná xuống, “Thằng nhóc đạo cụ phòng ? Người bình thường trúng một phát ná của đều đau đến mức gào thét t.h.ả.m thiết .”
Bruce nhíu mày : “Chỉ là một đứa trẻ thôi... Đừng quên quy tắc trò chơi, g.i.ế.c . Có lẽ tấn công ác ý cũng sẽ phán là vi phạm quy định, cần thiết mạo hiểm.”
“Yên tâm .” Daniel ngắt lời , đầy tự tin đáp, “Cái ná của chỉ khiến thấy đau thôi, để bất kỳ vết thương nào .”
Nói xong, gã giơ ná lên, dường như định bồi thêm phát nữa.
“Đủ đấy, tay với một đứa trẻ trông chẳng cả.” Mâu Đặc tỏ vẻ mắt với hành vi .
Daniel trợn tròn mắt: “Này, gì thế? chẳng là vì ? Chỉ cần nó c.h.ế.t, coi như trò chơi chúng còn đối thủ cạnh tranh nào nữa!”
Mâu Đặc lập tức leo lên tiếp, hờ hững đáp: “Tùy thôi.”
Bruce im lặng một lát cũng đuổi theo Mâu Đặc.
Daniel thấy đồng bọn lượt bỏ , xì một tiếng cảm thấy mất hứng, gã cất ná túi thèm để ý đến Phan Tiểu Tân nữa.
Cuộc leo trèo giống như một trận chiến tiêu hao kéo dài.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mặt trời dường như yên, luôn treo lơ lửng ngay đỉnh đầu.
Dưới nhiệt độ như , leo bao lâu mồ hôi ướt sũng, làn da mồ hôi thấm nắng gắt thiêu đốt, đau rát như lửa bỏng.
Ước chừng cơ thể đến giới hạn, bọn họ vứt bỏ một vật dụng quan trọng trong túi để giảm bớt gánh nặng, đó tiếp tục tiến lên.
Kiên trì thêm một đoạn thời gian nữa, cuối cùng bọn họ cũng leo đến đoạn giữa của “kim tự tháp”.
Bậc thềm đá ở đây rộng hơn một chút, hai bên vài cái cây mọc lên, tán lá rộng lớn tỏa bóng râm mát rượi. Những bộ rễ thô tráng đ.â.m sâu khe đá, chúng dựa nguồn nước nào mà thể lớn đến mức .