Ken rảo bước theo kịp Max, ghé sát tai hỏi nhỏ: “Hình như ngươi mấy đề phòng tên đó.”
“Vì cần thiết.” Max liếc một cái, “Ngươi thấy cái thằng ngốc đó trông giống hung thủ ?”
Ken do dự một chút, lắc đầu.
Max lo lắng : “Cái loại ngu ngốc đó, giải quyết lúc nào chẳng , điều lo lắng hơn lúc ... là vị Công chúa thấy tăm kìa.”
Ken sực tỉnh: “Ý ngươi là...”
“Ừ.” Max ngoài cửa sổ đầy rẫy dây leo, trầm giọng , “Người thể tự nhiên mà c.h.ế.t , nếu tên đó , cũng của chúng , thì khả năng duy nhất còn là...”
Sắc mặt Ken đổi: “Phải ... Nếu là Công chúa ngủ trong rừng, thì thể giải thích tại những đó hề phản kháng, một tiếng động mà c.h.ế.t .”
Max giơ tay vỗ vai : “Tóm , cẩn thận một chút .”
...
Tòa lâu đài rộng lớn, tìm kiếm hết một lượt cũng mất vài tiếng đồng hồ.
Phụ nữ thì tìm thấy ít, tóc vàng cũng , ngay cả sảnh yến tiệc cũng hai vị phu nhân tóc vàng đang đó, chỉ là ai thể xác định trong những , ai mới là Công chúa.
Max cầm mấy sợi tóc vàng, so đối từng sợi một, cuối cùng lắc đầu, một góc châm một điếu t.h.u.ố.c thong thả hút.
Mọi đều mệt lử.
Cũng chút nản lòng.
Hì hục nửa ngày trời mà chẳng thu hoạch gì, ngược càng thêm mệt mỏi và buồn ngủ.
Người phụ nữ duy nhất trong đội dậy, ngập ngừng lên tiếng: “Ta... giải quyết một chút.”
Đám đàn ông đồng loạt ngẩng đầu, kẻ thì với ánh mắt trêu chọc, kẻ thì tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, chê phụ nữ phiền phức, giống đàn ông cứ tìm đại cái góc nào đó, kéo khóa quần xuống là xong chuyện.
Max : “Đừng quá xa.”
Chillllllll girl !
“Có thể... thể cho cùng ?” Người phụ nữ c.ắ.n môi, căng thẳng họ, “Ta một sợ lắm.”
lúc lúc để thương hoa tiếc ngọc.
Lập tức kẻ khách khí vặc : “Sợ thì lúc đầu tham chiến gì!”
Người phụ nữ tủi mím môi, trông vẻ vô cùng đáng thương và khó xử, cứ đực đó, do dự dám .
Đàm Tiếu đang cân nhắc xem nên việc thiện , thì Louis dậy : “Lucia, để cùng cô.”
Max suy nghĩ một chút, chọn thêm một nữa: “Carl, ngươi cùng Louis , cố gắng đừng tách .”
Đội ngũ sáu giờ chia thành hai nhóm ba .
Đàm Tiếu ở bên cạnh Max, ngừng nhai kẹo cao su.
Những khác kẻ thì hút t.h.u.ố.c, thì chuyện phiếm, tóm là gì đó để giữ cho tỉnh táo.
Ba lâu.
Lâu đến mức bắt đầu bàn bạc xem nên tìm họ , thì một tiếng thét ch.ói tai x.é to.ạc bầu khí tĩnh lặng——
“A a a a a!!!”
Có chuyện !
Tất cả lao về phía phát tiếng động, thấy Lucia và Carl đang hớt hải chạy ngược !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-717-su-thanh-trung-cua-he-thong.html.]
Tim Max thắt , lập tức hỏi: “Louis ?!”
Lucia nức nở: “Lúc ngoài thì phát hiện Louis c.h.ế.t ! Trên hành lang chỉ Louis và Carl thôi!”
“Này! Carl! Louis c.h.ế.t thế nào?!”
Carl cũng kinh hoàng đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u: “Ta... , lúc đó buồn ngủ, đến khi tỉnh táo thì thấy Louis đất ...”
Max cũng hỏi: “Lucia, cô chắc chắn lúc đó chỉ hai họ? Không ai khác chứ?”
Lucia ngừng rơi nước mắt, gật đầu lia lịa: “Chỉ hai họ thôi.”
“Carl! Chuyện rốt cuộc là ?!” Một đồng đội nóng tính giơ kiếm lên chất vấn, “Có ngươi ?!”
Carl thấy cũng giơ thanh kiếm của lên, căng thẳng : “Ngươi định gì?! Ta mà! Lúc đó đang ngủ gật! Ta chẳng gì cả!”
Max quát: “Carl! Bỏ kiếm xuống!”
Carl căng cứng: “Sao hả? Các định trừ khử kẻ khác để chia phần thưởng chứ gì? Đám khốn kiếp các , đừng hòng đổ oan cho !”
“Câm miệng! Bỏ kiếm xuống ngay!!!”
“Carl, ngươi bình tĩnh !”
“Đừng đây! Nếu sẽ——”
Trong lúc hỗn loạn, ai là vung thanh thiết kiếm .
Carl c.h.é.m trúng cánh tay đối phương.
Đối phương cũng đ.â.m trúng bụng Carl.
Hai sợi dây leo dài ngoằng từ những ô cửa sổ xung quanh đột ngột lao ! Nháy mắt xuyên thủng hai kẻ đang ẩu đả!
Ngay cả một tiếng kêu cũng kịp phát , trơ mắt dây leo cuốn phăng hai ngoài cửa sổ!
Toàn bộ quá trình quá 2 giây, sàn nhà để một giọt m.á.u thừa nào.
Tòa lâu đài chìm trong tĩnh lặng, một ai lên tiếng...
Một lúc lâu , Ken lảo đảo, lùi nửa bước, thở hắt một : “Sao thể như ...”
Đàm Tiếu cũng kinh hãi: “Hóa là do dây leo ?”
“Không .” Max thấp giọng , “Là do vi phạm quy tắc nên đào thải. Xem nơi đúng là thể g.i.ế.c ... Ngay cả việc ý định g.i.ế.c và tấn công cũng , nếu sẽ hệ thống thanh trừ.”
Trong nháy mắt, họ mất 3 đồng đội.
Max và Ken mặt mày ủ rũ.
Lucia thì ngừng.
Đàm Tiếu bên , ngó bên , vẫn như hòa thượng sờ gáy, chẳng hiểu mô tê gì.
Max hút xong một điếu t.h.u.ố.c, châm thêm điếu nữa, lên tiếng: “Tách thôi, cứ thế thì sẽ quét sạch mất. Dù lấy kiếm, ít nhất cũng giữ mạng.”
Ken ngẩn , khỏi về phía Max.
Hắn cảm thấy cách của Max chút kỳ lạ, lúc cách an nhất chẳng là nên luôn ở bên ?