Bốn, nếu đối thủ đ.â.m trúng hộ thuẫn, hộ thuẫn sẽ tự động tăng thêm một cái. Hộ thuẫn tối đa tăng thêm hai .
Tiếp theo là quy tắc dành cho thần dân.”
Bạch Ấu Vi ngẩn , quy tắc của trò chơi , Quốc vương và thần dân tách riêng ?
Cô đang cảm thấy thắc mắc thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện vài cột sáng!
Chillllllll girl !
Bên trái ba cột sáng.
Bên cũng ba cột sáng.
“Thần dân nhiệm vụ thu hồi thanh kiếm của Quốc vương.” Thỏ Thân Sĩ chậm rãi giải thích, “Quốc vương kiếm mới thể tiến hành tấn công.
Như các vị thấy, tổng cộng sáu thanh kiếm rơi rải rác trong các trò chơi còn sót , các vị cần qua những lối tạm thời để tiến các trò chơi đó, chiến đấu vì Quốc vương của .
Nếu thể giành chiến thắng, thanh kiếm mà chỉ Quốc vương của các vị mới thể rút sẽ xuất hiện trong vỏ kiếm.”
Sắc mặt Bạch Ấu Vi dần trở nên trắng bệch...
Cô quen với việc giữ vai trò chủ đạo trong trò chơi, nhưng loại quy tắc , loại quy tắc lấy thần dân chủ đạo khiến cô lập tức cảm thấy !
Cô chỉ 4 thần dân!
Còn đối phương tận 45 !
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , cơ thể run rẩy nhẹ. Sớm thế ... Thẩm Mặc và Đàm Tiếu bọn họ thực sự nên đến, thật sự nên đến mà!
Sẽ mất mạng mất!
“Vương tọa hồng ngọc chỉ bốn vị thần dân, xem các vị ít nhất sẽ bỏ lỡ hai thanh kiếm .” Thỏ Thân Sĩ .
Ánh mắt Thẩm Mặc nhanh ch.óng đảo qua sáu cột sáng.
Nếu rơi thế yếu, ít nhất họ mang về ba thanh kiếm cho Bạch Ấu Vi! họ chỉ bốn , dù chia hai tổ thì đối đầu với lượng thần dân đông đảo như cũng ý nghĩa gì lớn.
Chi bằng liều một phen.
“Mỗi chọn một cái.” Thẩm Mặc trầm giọng .
“Thẩm Mặc!” Bạch Ấu Vi lo lắng , “Nguy hiểm quá lớn! Mọi về !”
Thẩm Mặc để ý đến cô, mà về phía Phan Tiểu Tân nhỏ tuổi nhất, hỏi: “Có sợ ?”
Khuôn mặt non nớt của Phan Tiểu Tân căng thẳng.
Cậu bé còn nhỏ, cũng bao giờ một trò chơi, sợ chắc chắn là dối, nhưng vẫn dùng sức lắc đầu, cố gắng phân tích một cách lý trí:
“Nếu chúng đoạt kiếm, Vi Vi tỷ sẽ c.h.ế.t! Chỉ cần loại hình trò chơi là đấu võ, dù chỉ một em... em, em cũng sẽ dốc hết sức !”
“Lão t.ử cũng sợ!” Đàm Tiếu xong, giọng nhỏ ba phần, “Chỉ cần đấu trí...”
Tâm thần Thẩm Mặc định . , thắng thua ở lượng nhiều ít, mà ở chỗ loại hình trò chơi lợi cho bên .
Anh ngẩng đầu Giám sát quan: “Ngươi sáu trò chơi còn sót đó là loại hình gì?”
“Loại hình cụ thể thể tiết lộ, tuy nhiên các vị thể thấy biểu đồ đa chiều về đặc tính của trò chơi.” Thỏ Thân Sĩ nhẹ nhàng vẫy tay, những cột sáng đó hiện lên những điểm tinh tú, hiển thị biểu đồ đa chiều đơn giản.
Đại thể chia ba loại: Thể lực, Trí tuệ, Tinh thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-709-vi-quoc-vuong-ma-chien.html.]
Thẩm Mặc thất vọng phát hiện sáu trò chơi đều yêu cầu cao về thể lực và trí tuệ, hèn chi Giám sát quan hào phóng cho họ xem biểu đồ, vì thế nào thì đây cũng là sáu trò chơi vô cùng khó khăn.
Phan Tiểu Tân chọn trò chơi yêu cầu về “Thể lực” thấp nhất.
Năm cái còn thực sự khác biệt mấy. Thẩm Mặc rõ hạng mục “Tinh thần” sẽ độ khó gì, nên bảo Đàm Tiếu chọn trò chơi yêu cầu “Tinh thần” thấp nhất.
Sau đó, và Thừa lão sư cũng nhanh ch.óng đưa lựa chọn.
Bạch Ấu Vi họ chọn trò chơi, trong lòng đau xót vô cùng, mũi cay cay, hốc mắt cũng đỏ hoe.
Cô thực sự thấy như thế .
Giám sát quan hỏi Willard: “Còn các , sáu trò chơi còn sót định sắp xếp thế nào?”
Willard một cách bất cần, trả lời: “Những trò chơi đối thủ thì đương nhiên cần lãng phí nhân lực, cử 2 là đủ ứng phó . Ông già và đứa trẻ cũng cần quá để tâm, cứ chia mỗi bên 3 , còn những kẻ trai tráng...”
Ánh mắt đảo qua đảo giữa Thẩm Mặc và Đàm Tiếu, trong mắt hiện lên nụ ác ý. “10 , 25 . Nếu những kẻ đối mặt với chỉ một đối thủ mà cũng thua cuộc thì c.h.ế.t cũng gì đáng tiếc.”
Câu cuối cùng rõ ràng là đang với các thần dân của .
Đàm Tiếu chỉ tay Willard : “Coi như ngươi mắt , Tiếu ca lợi hại nên mới sắp xếp cho tận 10 đối thủ.”
Willard hừ lạnh một tiếng, thèm để ý mà về phía Giám sát quan: “Nhân sự sắp xếp xong, bây giờ thể bắt đầu ?”
Khóe miệng nhếch lên: “Ta ... nôn nóng lắm .”
Thỏ Thân Sĩ: “Nếu hai bên đồng ý, trận quyết chiến thể bắt đầu ngay lập tức.”
Bạch Ấu Vi gục đầu xuống, cuối cùng kìm mà rơi nước mắt.
Cô ghét sự bắt đầu .
Cô ghét chính bản !
Tại dùng tính mạng của những quan tâm nhất để đ.á.n.h cược thắng thua chứ?!
Nước mắt rơi ngừng, tầm nhòe .
Thẩm Mặc nâng mặt cô lên, lau những giọt nước mắt má cô.
Trán tựa trán cô, thở ấm áp quấn quýt lấy , hồi lâu chỉ một câu:
“Chờ chúng trở về.”
“Không cần ...” Bạch Ấu Vi nghẹn ngào ôm lấy cánh tay , nước mắt đầm đìa, “Hay là chúng thôi ...”
Cô khiếp sợ, cô lùi bước.
Cô thể chấp nhận hậu quả tồi tệ nhất đó!
“Không thể thôi .” Thẩm Mặc nắm lấy tay cô, “Vi Vi, em thắng, tất cả chúng đều em thắng, em hiểu ?”
Bạch Ấu Vi nhắm mắt , gật đầu thật mạnh.
“Ngoan... em hiểu là .” Thẩm Mặc cũng đau lòng, cúi đầu hôn cô, “Đừng để lời ly biệt, vì nhất định sẽ trở về, cho nên em cũng đừng , ?”