“Ít nhất thể để họ liên thủ đối phó chúng .” Nghiêm Thanh Văn , “Tên chân chạy thích hợp để đưa tin, là bên nào?”
Phó Diệu Tuyết: “Bên Khải Kỳ, Quốc vương còn tên là Willard.”
“Willard?” Nghiêm Thanh Văn khựng , “Willard...”
“Sao thế, quen ?” Đỗ Lai hỏi.
“Trước đây từng gặp trong trò chơi.” Nghiêm Thanh Văn nhíu mày, “Không tiếp xúc trực tiếp, nhưng đồng đội với tên đó nguy hiểm.”
“Kẻ thể đến đây gì ai nguy hiểm?” Đỗ Lai bản đồ vẽ, đưa quyết định: “... Thử cắt ngang một đường ở giữa, ngăn cản hai bên liên kết.”
Việc nên chậm trễ, họ lập tức hành động.
Đỗ Lai gọi Trần Huệ , quyết định từ bỏ việc chiếm đóng lãnh thổ ở giai đoạn đầu, một mặt cắt đứt liên lạc của quân địch, mặt khác tập trung tấn công với mục đích chính là cắt giảm nhân đối phương.
Họ gặp những kẻ địch vô cùng phân tán, hoặc là hai , hoặc là đơn độc một . Đối mặt với sự vây hãm của mười bên Đỗ Lai, bọn họ chỉ còn nước đầu bỏ chạy.
Đỗ Lai dẫn liên tục truy kích!
Anh tay tàn nhẫn, sử dụng đạo cụ chút nương tay, dù đồng đội thương cũng giảm thế công. Cộng thêm bẫy rập của Nghiêm Thanh Văn và vũ lực mạnh mẽ của Leonid, sự tấn công dồn dập, đối phương sức chống cự!
Đến khi Quốc vương đối phương phản ứng , tập hợp thần dân thì quá muộn!
Khi Đỗ Lai đào thải vị Quốc vương đó, họ chiếm hơn hai mươi khối lãnh thổ, vượt xa một nửa bản đồ.
Tổn thất là .
Đỗ Lai và Phó Diệu Tuyết mất hai thần dân, ngoài Trần Huệ và Leonid đều thương.
“Tại thấy của bên ?” Phó Diệu Tuyết thắc mắc, “Chẳng lẽ định lén lút giở trò lưng chúng ?”
Đỗ Lai thời gian: “Đây cũng là một loại sách lược, đợi chúng tiêu hao gần hết mới nhân cơ hội đ.á.n.h lén.”
Nghiêm Thanh Văn : “Tuy hiện tại ưu thế của chúng là lớn nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất. Tên Willard thể vẫn đang ở đại bản doanh, đợi đến khi chúng kiệt sức sẽ tung đòn chí mạng.”
Kiệt sức ?
Phó Diệu Tuyết , mấy tiếng chiến đấu kịch liệt liên tục, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, Leonid g.i.ế.c nhiều nhất nhưng vết thương cũng nhiều nhất.
Họ cần thời gian để hồi phục.
“Nếu đợi chúng kiệt sức thì lầm to .” Đỗ Lai lạnh lùng , về phía Phó Diệu Tuyết, “Lấy bức tranh đây.”
Túi của Phó Diệu Tuyết nhẹ, chỉ đựng những đạo cụ quan trọng, bên trong một cuộn tranh, mở là một bức "Sơn Thủy Thôn Cư Đồ".
Cô giơ bức tranh lên bằng cả hai tay.
“Bức tranh là một đạo cụ, những ngôi nhà trong tranh thể cư trú và nghỉ ngơi.” Đỗ Lai vẫy tay với , “Đi theo .”
Anh dẫn đầu bước ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-699-son-thuy-thon-cu-do.html.]
Toàn bộ cơ thể chìm trong bức tranh cho đến khi biến mất!
Mà trong bức tranh thủy mặc bỗng xuất hiện thêm một bóng nhỏ bé, tuy chỉ là vài nét b.út đơn giản nhưng thể nhận vóc dáng của Đỗ Lai, đang bậc thang đá giữa núi non, thực hiện tư thế vẫy tay.
Mọi đều cảm thấy kinh ngạc.
Nghiêm Thanh Văn lập tức liên tưởng đến Phòng Thú Bông, đều là những đạo cụ tác dụng " gian dị biệt".
Anh khỏi hỏi: “Tất cả chúng đều trong, bức tranh thì ?”
“Ta ở bên ngoài mà.” Phó Diệu Tuyết thản nhiên , “Đợi hết, sẽ cuộn bức tranh tìm chỗ trốn, đó thể tha hồ nghỉ ngơi lạp ~”
Phó Diệu Tuyết là con rối, cô mệt mỏi.
Mọi lượt bước tranh, con đường mòn giữa núi non xuất hiện thêm vài nét mực.
Cô bức tranh một lượt, xác định tất cả thế giới trong tranh thành công, liền cuộn tranh , tìm một gò đất để ẩn .
...
Chillllllll girl !
Trong tranh, Đỗ Lai dẫn lên núi.
Nghiêm Thanh Văn quan sát xung quanh, mây núi sương mù, vài gốc tùng già, lưng chừng núi một ngôi nhà thôn dã, cơ bản là nguyên cảnh tượng trong tranh thủy mặc.
Họ đều là những chơi mê cung thăng cấp, đường núi thấy mệt lắm, chẳng mấy chốc đến ngôi nhà giữa núi.
Trong nhà bàn ghế, trong sân một miệng giếng.
Toàn bộ môi trường tuy chứa quá nhiều nhưng dùng để nghỉ ngơi thì thành vấn đề.
Nghiêm Thanh Văn thấy ở góc phòng xếp mấy tấm nệm, còn mì ăn liền và ấm đun nước, rõ ràng là những vật dụng hiện đại, xem Đỗ Lai và Phó Diệu Tuyết thường xuyên gửi vật tư đây.
Đỗ Lai chia nệm và đồ ăn cho , liếc thời gian.
“Chúng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, một khi bên ngoài biến động, lập tức ngoài.”
“Chúng ở bên trong thì tình hình bên ngoài?” Một thần dân hỏi.
Đỗ Lai trả lời: “Khi chuyện, tự khắc các sẽ .”
Nghiêm Thanh Văn thì hỏi: “Nếu chuyện gì xảy , chúng tự ngoài ?”
“Khi cuộn tranh , nơi thuộc về một gian khép kín, chỉ khi bức tranh mở , lối mới xuất hiện.” Đỗ Lai , “Cho nên bên ngoài bức tranh bắt buộc , để phòng trường hợp bức tranh ai đó cuộn , nhốt chúng c.h.ế.t vĩnh viễn ở trong .”
Nghiêm Thanh Văn hiểu , gật đầu.
Tuy cùng là đạo cụ gian, nhưng Phòng Thú Bông của Bạch Ấu Vi rõ ràng là vượt trội hơn hẳn. Tuy nhiên đối với chơi bình thường, một đạo cụ gian như thế là vô cùng hiếm .