Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:17:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời dần tối, hoàng hôn buông xuống.

Họ quyết định trở điểm xuất phát của mê cung.

Bởi vì dọc đường đều đếm bước, nên chỉ cần tính ngược thể về đường cũ.

Khi hành trình trở về một nửa, trong khí truyền đến tiếng dòng điện xè xè, ngay đó, cả tòa mê cung sáng bừng lên!

—— Đèn đuốc sáng trưng.

Những căn nhà tối om bỗng sáng rực cửa sổ, đèn neon cao cấp nhấp nháy ngừng! Mê cung ánh đèn nhuộm đẫm, giống như những con phố náo nhiệt ồn ào ngày xưa, khiến trong phút chốc hoảng hốt cảm thấy, phảng phất như thứ đều từng đổi.

Bạch Ấu Vi bao giờ cảm thấy cảnh đêm đến .

Khoảng thời gian mất điện bên ngoài mới chỉ ba bốn ngày, nhưng cô cảm giác như cách cả một thế kỷ, đến nỗi bây giờ thấy ánh đèn, trong lòng dâng lên một cảm giác chấn động, thật là mỉa mai.

Có điều, những thứ đẽ luôn ẩn chứa nguy hiểm, khi ánh đèn hoa lệ chiếu những tấm gương, ngừng phản xạ khúc xạ, khúc xạ phản xạ, đủ để mất phương hướng.

“Đi thôi.” Thẩm Mặc đẩy xe lăn tiếp tục về phía , “Thầy Thừa giữa, Đàm Tiếu để ý phía .”

Hai đều lên tiếng.

Khi trở vị trí trung tâm mê cung, nhóm của Đồ Đan đang ăn tối.

Đồ đạc mà nhóm Thẩm Mặc lấy từ quán thịt nướng kiểu Hàn vẫn còn. Thầy Thừa chủ động nhận nhiệm vụ xử lý bữa tối, buổi trưa ăn thịt nướng, buổi tối nên ăn thanh đạm một chút, Bạch Ấu Vi kén chọn ăn mì, cuối cùng họ nấu mấy túi sủi cảo đông lạnh, một nồi canh trứng rong biển lớn.

Tay nghề nấu cháo của thầy Thừa chỉ ở mức trung bình, nhưng nấu canh thì ngon, trứng hoa tan đều, màu vàng tươi, vị trơn mượt, rắc thêm chút tôm khô và hành thái, món ăn đơn giản nhưng vẫn thơm nức mũi, còn một cảm giác ấm áp của gia đình.

Nhóm thầy trò bên cạnh ăn uống đơn giản, là mì ăn liền với xúc xích, bây giờ thấy bên sủi cảo canh, trong mắt đều lộ vẻ hâm mộ.

Lúc thấy Đồ Đan và Trương Thiên Dương dậy về phía bên , đám học sinh liên tục ồn ào: “Thiên Dương! Mang ít sủi cảo về đây!”

Trương Thiên Dương mắng: “Muốn ăn thì tự mà nấu!”

Cậu cũng xin sủi cảo.

Trương Thiên Dương liếc vẻ mặt nghiêm túc của cô Đồ bên cạnh, lòng nặng trĩu.

Hai nhóm cùng lúc tiến mê cung, bạn thì là địch, hy vọng thể cùng cô Đồ thuyết phục họ, cùng hợp tác…

Thêm một đồng minh vẫn hơn là thêm một kẻ địch.

Chillllllll girl !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-68.html.]

Đồ Đan dẫn Trương Thiên Dương đến chỗ Thẩm Mặc, tiên cảm ơn thầy Thừa, trai cao lớn rạng rỡ thoải mái cúi đầu chào Thừa Úy Tài.

Thừa Úy Tài đang bưng nồi, kịp tránh, đặt nồi canh xuống hỏi : “Đã khỏe hẳn ?”

“Khỏe hẳn ạ!” Trương Thiên Dương , “Trước đây là vì vết thương đau ăn gì, đói hai ba ngày, xuống giường nổi, bây giờ ăn ngon uống , nữa ạ!”

“Không .” Thừa Úy Tài vẻ mặt hiền từ , “Sau chú ý an , việc suy nghĩ kỹ mới , quân t.ử cẩn trọng thì lo .”

Trương Thiên Dương luôn miệng .

Sau khi bày tỏ lòng cảm ơn, cũng đến lúc vấn đề chính.

Đồ Đan sắp xếp ngôn từ, đắn đo : “Chúng trong trò chơi , tình cờ nhận một thông tin về mê cung, nên thử xem, ngờ gặp các … Mọi nếu tụ họp cùng , mấy ngày tới, hợp tác xem , cùng tìm lối ?”

“Hợp tác?”

Giọng trong trẻo của Bạch Ấu Vi lúc đặc biệt rõ ràng.

Cô chớp đôi mắt tựa như mắt mèo, Đồ Đan, Trương Thiên Dương bên cạnh cô , : “Chúng chắc là hợp tác .”

Thẩm Mặc giơ tay xoa nhẹ đầu cô, “Đừng quậy.”

“Ta quậy, chính là hợp tác mà.” Bạch Ấu Vi biểu cảm vô tội, “Ngươi thấy họ mang theo dây thừng và cờ nhỏ ? Cờ nhỏ chắc chỉ một trăm cái, chia ba màu, mỗi loại cờ chỉ ba mươi mấy cái, chắc chắn đủ để cắm khắp mê cung, họ hẳn là dùng phương pháp đẩy tiến, giống chúng .”

Trương Thiên Dương khẽ nhướng mày, chút bất ngờ về phía Bạch Ấu Vi.

Tuy sớm cô Đồ cô thông minh, nhưng vẫn ngờ, cô chỉ từ dây thừng và cờ nhỏ trong tay họ mà phương pháp tiếp theo.

—— Số lượng cờ nhỏ hạn, nếu mê cung một vạn ngã rẽ, họ thể nào chuẩn một vạn lá cờ, cho nên họ chọn một nơi vạch xuất phát, đó trật tự tiến về phía , những nơi qua sẽ bỏ phía , trở thành “khu vực phế thải”, cờ nhỏ sẽ luôn ở “khu vực mới” phía , cứ thế tuần sử dụng.

Nếu ví mê cung như mặt đồng hồ, thì họ chính là một cây kim giây, cuối cùng sẽ hết một vòng tròn chỉnh.

Thẩm Mặc mấy để tâm đến sự kinh ngạc của Đồ Đan và Trương Thiên Dương, giọng điệu nhàn nhạt hỏi Bạch Ấu Vi: “Ồ, chúng là phương pháp gì?”

Bạch Ấu Vi suy nghĩ một lát, nghiêng đầu Thẩm Mặc: “Kiểu cuộn len? Kiểu hoa hướng dương?… Ngươi thấy kiểu nào hơn?”

Trương Thiên Dương hiểu, “Các dùng phương pháp phân vùng? Lấy một vị trí điểm xuất phát, chia mê cung thành nhiều phần, đó từng phần thăm dò, ?”

Bạch Ấu Vi để ý đến , kéo tay Thẩm Mặc truy vấn: “Cái nào hơn hả?”

 

 

Loading...