Khi xong tất cả những việc , mặt trời ngả về tây, sắc trời mờ mịt. Từng nhà trong làng đều đóng cửa cài then, gian chìm sự tịch liêu đến đáng sợ.
Bạch Ấu Vi ráng chiều đỏ rực như m.á.u nơi chân trời, khẽ lẩm bẩm: “Trời tối , sói sắp ngoài...”
Thật khó thể tưởng tượng một ngôi làng an nhàn bình lặng thế xuất hiện sói ban đêm. Cô thở dài, tiến gần Thẩm Mặc, ôm lấy thắt lưng : “Hazzz, em quen ở một một phòng .”
“Chỉ hai tiếng thôi mà, lâu .” Thẩm Mặc xoa đầu cô trấn an, “Nhớ mang theo thỏ bông, em ở một cẩn thận đấy.”
“Cũng chỉ đành thôi.” Cô buông Thẩm Mặc , thể trái quy tắc trò chơi. Cô bước trong phòng , ánh mắt mong chờ Thẩm Mặc.
“Anh cũng cẩn thận đấy nhé.” Bạch Ấu Vi dặn dò.
“Ừ.” Thẩm Mặc đóng c.h.ặ.t cửa sổ từ bên ngoài, dặn thêm: “Nhớ khóa trái cửa, đây.”
Cửa chính thể khóa trái, nhưng cửa sổ thì khép kín , còn rèm che. Bạch Ấu Vi nhặt một mảnh gỗ nhỏ trong phòng chêm bên trong, miễn cưỡng đóng c.h.ặ.t cửa sổ .
Qua lớp kính, cô thấy Thẩm Mặc bước nhanh về phía căn nhà của . Ngay khi những tia nắng cuối cùng tắt hẳn, kịp nhà và đóng kín cửa. Nếu góc thể lệch một chút, cô thể thấy Thẩm Mặc cửa sổ căn nhà đó, nhưng bóng tối ập đến quá nhanh. Một vầng trăng tròn đỏ quạch như m.á.u hiện lên, cả ngôi làng bao phủ trong ánh sáng đỏ sẫm quỷ dị. Sự yên tĩnh ban đầu giờ đây càng trở nên c.h.ế.t ch.óc hơn...
Bạch Ấu Vi ôm c.h.ặ.t thỏ bông, canh giữ cửa sổ kính. Cô khi nào sói sẽ xuất hiện, cũng chúng sẽ đến từ hướng nào. Ánh trăng đỏ lòm khiến tinh thần căng như dây đàn, nhưng cơ thể nhanh ch.óng cảm thấy mệt mỏi, chỉ nghỉ ngơi.
Thế nhưng Bạch Ấu Vi dám ngủ. Trong đầu cô lúc thì hiện lên hình ảnh gã thanh niên nhổ đinh bạc, lúc nghĩ đến cô bé thoắt ẩn thoắt hiện, cả lão trưởng làng khuôn mặt giống hệt Giám sát quan với đôi môi lạp xưởng nữa. Lão chắc chắn chẳng ý gì, để ngăn dân làng c.h.ế.t quá nhanh, lão sắp xếp cho họ ở những căn nhà trống đinh bạc, liệu còn bẫy rập nào khác ?
Bạch Ấu Vi xuống cạnh giường đá, thỏ bông ngây ngô cô, thể thấu hiểu sự nôn nóng lúc . Không bao lâu trôi qua, một tiếng kêu t.h.ả.m thiết x.é to.ạc sự tĩnh lặng của đêm khuya!
Ngay đó là tiếng va đập! Tiếng đổ vỡ! Và cả tiếng cầu cứu tuyệt vọng!
“Cứu với!!!... Hans! Cứu !!!...”
Sắc mặt Bạch Ấu Vi biến đổi. Có chuyện . Phía bên Hans xảy chuyện!
Đêm tối trở về với sự tĩnh lặng. Ban ngày nhanh ch.óng ập đến. Khi vầng huyết nguyệt biến mất, ánh mặt trời một nữa chiếu rọi đại địa, Bạch Ấu Vi thể chờ đợi thêm mà lập tức mở toang cửa phòng.
Thẩm Mặc cũng mở cửa gần như cùng lúc. Hai , ai lời nào, ăn ý chạy về hướng phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết đêm qua!
Địa điểm xảy chuyện xa hồ nước phun ở trung tâm làng. Khi Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc chạy đến, nơi đó vây quanh ít . Hiện trường vô cùng t.h.ả.m khốc, chỉ thể dùng từ "hỗn loạn" để miêu tả. Xương thịt nát bét, giống như một loài dã thú nào đó c.ắ.n xé, cào nát, móc rỗng, chỉ còn một đống bầy nhầy và một vũng m.á.u đỏ tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-668-tieng-keu-tham-trong-dem-huyet-nguyet.html.]
Chillllllll girl !
Đây chỉ là tấn công, đây rõ ràng là ngược đãi! Là cực hình! Là sự phát tiết của một cơn thịnh nộ mất kiểm soát!
Hans, Molin và Daniel bên cạnh hồ nước phun, mặt cắt còn giọt m.á.u. Dân làng xung quanh tụ tập ngày càng đông, bàn tán xôn xao. Bạch Ấu Vi lặng lẽ quét mắt một vòng, trong lòng thầm hiểu, gặp nạn chính là kẻ tên Dimo.
Xem , sói chọn căn nhà ít đinh bạc nhất.
Cô đang mải suy nghĩ thì Hans đột nhiên bước tới, chậm chạp từng bước một đến căn nhà mà Dimo ở đêm qua. Hắn chằm chằm một vệt m.á.u sẫm màu cánh cửa, : “Đây m.á.u của Dimo.”
Dừng một chút, tiếp: “Cũng m.á.u của sói.”
Bạch Ấu Vi sững sờ. Ở đây dụng cụ gì, chẳng lẽ thể phân biệt chủng loại m.á.u bằng mắt thường ?
Hans đột nhiên cao giọng: “Dimo hại c.h.ế.t! Tất cả các vết m.á.u khác đều màu sắc đồng nhất, chỉ vết m.á.u cửa là khác biệt! Nó sẫm đến mức gần như chuyển sang màu đen! Rõ ràng là kẻ cố tình bôi lên khi Dimo gặp chuyện!”
Tiếng bàn tán trong đám đông càng lớn hơn. Trưởng làng bước , giọng tỉnh bơ: “Thật là bất hạnh quá. Người sói vốn nhạy cảm với mùi m.á.u, các vị dũng sĩ mới đến đầu lẽ , cẩn thận hơn đấy...”
Hans lạnh lùng liếc lão một cái, đống hỗn độn mặt đất.
“Dấu vết vẫn còn đây, lẽ kẻ biến thành sói trở hình và đang trốn trong nhà lau dọn!” Hắn men theo vết m.á.u đất, rẽ đám đông và hét lớn: “Đi thôi!”
Molin và Daniel lập tức đuổi theo. Những dân làng khác cũng theo họ, xì xào:
“Họ định gì thế? Chẳng lẽ thực sự tìm sói ?”
“Nếu tìm thì quá ! Cái loại quái vật phát cuồng đó c.h.ế.t sạch cho rảnh nợ!”
“Tìm sói đêm qua thì ích gì? Theo thấy, nhất là tìm kẻ sẽ biến hình đêm nay kìa, như chúng mới lo âu sợ hãi nữa.”
“ đấy, nếu tìm sói đêm nay thì mấy...”
Họ kẻ tung hứng, Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc trong đám đông, sót một chữ nào. lúc , vết m.á.u mặt đất biến mất, Hans cũng dừng bước theo.