Hôm Nay Vẫn Không Biến Thành Búp Bê - Chương 667: KẺ ĐỨNG SAU TÍNH KẾ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:28:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mặc trầm tư : “Không lượng đinh bạc ảnh hưởng đến sự lựa chọn của sói ...”

“Ơ... ?” Bạch Ấu Vi thấy gã thanh niên cầm kìm rời , trong khi cửa sổ vẫn còn ít đinh.

“Chẳng lẽ phát hiện chúng ?” Bạch Ấu Vi nhịn ló đầu thêm nữa.

Thẩm Mặc nhận định: “Nhổ sạch bộ thì lộ liễu quá, chắc hẳn định chọn vài hộ gia đình, mỗi nơi rút bớt bảy tám chiếc đinh là đủ dùng .”

Bạch Ấu Vi bĩu môi, tỏ vẻ thất vọng. Cô vốn tưởng rằng gã đó sẽ nhổ sạch sành sanh đinh của nhóm Hans cơ chứ.

“Căn nhà đinh ít hơn nhà khác, sói lẽ sẽ chọn tấn công nơi .” Thẩm Mặc trầm ngâm, “Chúng cũng cẩn thận, đừng để đến lúc mặt trời xuống núi phát hiện đinh của trộm mất.”

“Cách phòng sói thì chúng , nhưng trong làng đông thế , ai mới là kẻ biến thành sói đây?” Bạch Ấu Vi lẩm bẩm trong lòng đầy nghi hoặc.

Cô cùng Thẩm Mặc dạo quanh quẩn đường, thỉnh thoảng liếc qua cửa sổ để quan sát những bên trong nhà. Có đang chuẩn bữa trưa, đang lau chùi bàn ghế, tưới hoa, đang lớn tiếng mắng nhiếc con cái——

“Đồ c.h.ế.t tiệt! Mày trồng cái loại cỏ dại gì thế ! Làm hỏng hết mầm rau trong nhà !” Người trong nhà gào lên giận dữ, “Mang ngoài đốt ngay cho tao! Nếu thì đừng hòng vác mặt về ăn cơm!!!”

Mấy nắm cỏ dại nhổ tận gốc ném thẳng ngoài cửa, một cô bé cũng đẩy ngoài, ngã một cú đau điếng.

Bạch Ấu Vi nhận đó chính là cô bé chơi bóng bên cạnh giếng nước, tầm tám chín tuổi, tóc xoăn màu nâu nhạt, mặc váy hồng nhạt, bên là đôi tất trắng dính đầy bùn đất và một đôi giày da nhỏ màu cà phê.

Cô bé nâng cánh tay quệt vết bùn má, đó lẳng lặng nhặt đống cỏ dại vương vãi đất cát cửa lên, lầm lũi về phía cuối con phố.

Bạch Ấu Vi suy nghĩ một chút tiến gần bắt chuyện: “Này, nhóc tì ~ Em trồng gì trong sân thế? Là mấy thứ cỏ ?”

Cô bé thèm để ý đến cô, cứ ôm đống cỏ dại mà tiếp.

Bạch Ấu Vi trêu: “Ái chà? Chẳng lẽ em cho phép em chuyện với lạ ?”

Cô bé dừng bước, ánh mắt đột nhiên trở nên âm lãnh dị thường: “Bà .”

Bạch Ấu Vi sững . Không ảo giác , nhưng trong một khoảnh khắc, cô dường như thấy đồng t.ử của cô bé... biến thành hình lăng trụ?

Thẩm Mặc kéo nhẹ tay cô: “Sao thế?”

Bạch Ấu Vi hồn, phía thì cô bé xa mất .

“Có gì đó quái lạ...” Bạch Ấu Vi nhíu mày, cân nhắc một hồi : “Chúng theo xem .”

...

Theo lý mà , một đứa trẻ thì thể nhanh , thế nhưng Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc chỉ rẽ qua một khúc quanh mất dấu . Họ vội vàng tăng tốc, đến ngã tư quanh quất nhưng vẫn thấy bóng dáng cô bé .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-667-ke-dung-sau-tinh-ke.html.]

“Đi hướng .” Thẩm Mặc chỉ xuống đất, “Trên mặt đất rơi ít vụn đất.”

Trong lòng cô bé vẫn ôm đống cỏ đó, ít nhiều gì cũng sẽ rơi rớt chút đất cát. Hai theo dấu vết thẳng đến tận cuối làng. Dấu vết đất vụn biến mất, và cô bé cũng biến mất theo.

Cuối làng là một quảng trường nhỏ trống trải, gian tĩnh lặng một tiếng động. Bên cạnh quảng trường dựng một cột đá cao v.út, chân cột một chậu than đang bốc khói nhạt, kèm theo mùi cỏ lá đốt cháy.

Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc tiến gần xem xét, quanh chậu than vương vãi vài cọng cỏ khô.

“Kỳ lạ thật, ném mà? Tại cứ chạy đến nơi xa xôi thế để đốt?” Bạch Ấu Vi nhặt một cọng cỏ rơi bên ngoài chậu lên, đưa lên mũi ngửi thử, chẳng gì đặc biệt, chỉ là loại cỏ bình thường mà thôi.

“Các đang gì đấy?”

Một giọng non nớt vang lên đột ngột khiến Bạch Ấu Vi giật b.ắ.n , cọng cỏ trong tay cũng rơi mất. Cô , thấy cô bé nãy biến mất giờ đang ngay mặt và Thẩm Mặc, trố mắt chằm chằm họ.

Bạch Ấu Vi theo bản năng sang Thẩm Mặc. Trong mắt Thẩm Mặc cũng thoáng qua tia kinh ngạc, rõ ràng cũng nhận cô bé xuất hiện từ lúc nào, tại thấy một tiếng bước chân nào cả?

“Nơi là pháp trường, các đến đây gì?” Cô bé hỏi, vẻ mặt đầy ngây thơ vô tội.

“Pháp trường...” Bạch Ấu Vi đầu cột đá .

Trên cột đá màu xanh xám mờ ảo phủ một lớp tro đen hình , đó là dấu vết cháy xém để nhiều thiêu đốt. Nhận điều , cô bỗng cảm thấy mùi cỏ dại đốt trong chậu than trở nên thật quái dị, như thể lẫn lộn thứ gì đó...

Bạch Ấu Vi cảm thấy buồn nôn, nhịn giơ tay che mũi, hỏi cô bé: “Tại đốt đống cỏ ? Cứ vứt xong ?”

Cô bé trả lời thản nhiên như chuyện gì: “À, vì bảo đốt , thích loại hoa .”

Chillllllll girl !

Bạch Ấu Vi ngạc nhiên: “Vừa nãy em còn bảo bà em mà.”

Cô bé ngẩn : “ thế bao giờ? Làm gì chuyện đó, thể .”

Bạch Ấu Vi: “...”

Đây chẳng là trợn mắt dối ???

Cô bé phủi phủi mấy cọng cỏ , lưng bỏ . Khi , đôi giày da nhỏ gõ xuống mặt đất kêu "tạch tạch tạch", âm thanh vô cùng giòn giã.

Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc , cả hai đều cảm thấy sự quỷ dị bao trùm.

“Chúng cũng thôi.” Bạch Ấu Vi liếc cột đá bên cạnh, “Nơi em thấy thoải mái chút nào...”

Thẩm Mặc gật đầu, cùng Bạch Ấu Vi rời khỏi quảng trường nhỏ. Họ dạo thêm một vòng trong làng nhưng phát hiện thêm manh mối nào, cũng gặp nhóm của Hans. Khi mặt trời sắp lặn, hai đến tiệm rèn lấy một hộp đầy đinh bạc, đó tìm hai căn nhà trống gần , đóng đinh bạc lên cửa sổ.

 

 

Loading...