“ thì cách nào chứ?! Tính chất công việc của là như , cô !”
“Anh cách nào, chẳng lẽ chắc? Tại lúc nào ở nhà trông con cũng là ? Tại thể là ?! Công việc của quan trọng, còn công việc của thì chắc?!”
“Công việc của cô là tiếp đủ loại đàn ông ?!”
“Anh là đồ khốn!” Người phụ nữ nổi trận lôi đình, “ cũng việc với phụ nữ lắm chứ! thương trường đàn ông chiếm đa ! Anh đừng bám điểm đó mà hắt nước bẩn !”
“Được ... Chúng cãi chuyện đó nữa, dù cô cũng luôn lý lẽ.” Người đàn ông hít sâu một , kìm nén cơn giận, “Hôm nay chúng chỉ về đứa trẻ thôi. Rốt cuộc cô tính thế nào?”
Người phụ nữ: “Tính thế nào là tính thế nào?”
Người đàn ông: “Chuyện công ty, khi nào thì cô mới chịu buông tay? Theo thấy, dù công ty đó của cô cũng chẳng trụ bao lâu nữa, chi bằng bán quách nó .”
Người phụ nữ im lặng.
Người đàn ông truy vấn: “Con bé hiện giờ như , rốt cuộc cô nghĩ cái gì thế?! Một cái công ty nát sắp sụp đổ đáng để cô từ bỏ gia đình ?!”
“ .” Giọng phụ nữ bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng, “ cố gắng về nhà sớm nhất thể, nhưng bảo buông bỏ công ty thì . Kinh doanh bao nhiêu năm nay, vất vả lắm mới bắt đầu khởi sắc, thể từ bỏ.”
“Vậy con bé ?” Người đàn ông thốt lên hỏi.
“Trong nhà bảo mẫu.” Người phụ nữ trả lời, “Chẳng lẽ gì cả, ngày nào cũng ở bên cạnh nó? Anh nghĩ thì chân nó sẽ khỏi chắc?”
“Tim cô bằng gì thế hả?! Con biến thành thế , cô hy sinh một chút thì ?!”
“Tại cứ là hy sinh? Tại thể bỏ việc về nhà chăm con?!”
“ thì cả nhà hít khí trời mà sống ?!!”
“Cho nên bây giờ đem tiền chuyện với ?...”
Lại một vòng cãi vã mới.
Bạch Ấu Vi đừng cãi nữa, hai đều gặp! Tất cả cút hết cho !
Nàng lăn xe qua đó, ngăn cản hai , hiểu cơ thể mất trọng tâm, đột nhiên ngã nhào xuống!
Bạch Ấu Vi giật , mở mắt , tỉnh giấc.
“Gặp ác mộng ?” Thẩm Mặc hỏi nàng.
Bạch Ấu Vi ngẩn ngơ một lúc, sang bên gối: “... Sao ?”
Thẩm Mặc khẽ , vén một lọn tóc bên tai nàng, : “Vừa chân em cứ đạp loạn xạ, trúng cả .”
Bạch Ấu Vi cũng , trong chăn dùng chân cọ cọ : “Có mượt ?”
Chillllllll girl !
“Ngoan nào.” Thẩm Mặc đè nàng , hôn lên trán nàng một cái, “Ngủ , nửa đêm đừng quậy.”
Bạch Ấu Vi thấy buồn ngủ.
Nàng rúc lòng Thẩm Mặc nhắm mắt một lát, mở , : “Lấy cho em cái đạo cụ Đỗ Lai đưa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-653-hinh-anh-trong-tuyet.html.]
Thẩm Mặc ngẩn , cúi đầu nàng: “Em xem bây giờ ?”
“Vâng.” Bạch Ấu Vi , “Sớm muộn gì cũng xem, xem bây giờ luôn .”
Thẩm Mặc tại nàng đổi thái độ. Lúc mới khỏi mê cung nàng còn do dự, giờ ngủ đến nửa đêm đột nhiên hạ quyết tâm.
Hắn dậy, bật đèn, lấy mảnh thủy tinh ma pháp từ trong túi đưa cho Bạch Ấu Vi.
Mảnh thủy tinh chạm da thịt, lòng bàn tay cảm nhận một sự lạnh lẽo.
Bạch Ấu Vi khẽ thở một , thầm niệm tìm trong lòng. Dần dần, mảnh thủy tinh bắt đầu hiện lên hình ảnh.
Dù chuẩn tâm lý kỹ càng, nhưng lúc nàng vẫn kìm mà nín thở.
Trên mảnh thủy tinh xuất hiện một phụ nữ.
Bà ba phần giống Bạch Ấu Vi, trang điểm nhưng vẫn thể thấy vẻ thanh lệ thoát tục.
Bạch Ấu Vi và Thẩm Mặc , đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
“... Đây là em ?” Bạch Ấu Vi cảm thấy nghi hoặc.
Thẩm Mặc kỹ , gật đầu : “Là Vương dì, bà dường như trẻ nhiều.”
Vương Tĩnh Nhàn vốn dĩ bảo dưỡng , hơn bốn mươi tuổi mà trông như mới ngoài ba mươi. Hình ảnh mảnh thủy tinh càng mờ dấu vết tuổi tác, mặt bà hề thấy dấu vết của năm tháng. Bà khoác một chiếc áo choàng lông cáo trắng, lặng lẽ tuyết, sạch sẽ, tĩnh lặng như một tinh linh đến từ vương quốc tuyết.
“Nhìn phía bà kìa, đó là cái gì?” Thẩm Mặc chỉ bối cảnh bên cạnh Vương Tĩnh Nhàn, “Không giống như sườn núi.”
Bạch Ấu Vi nhíu mày, thật kỹ.
Mảnh thủy tinh chỉ to bằng bàn tay, nên hình ảnh nhỏ, bối cảnh phía xa càng mờ ảo.
“Hình như là... nhà cao tầng?” Bạch Ấu Vi chắc chắn lắm.
Lúc , Vương Tĩnh Nhàn trong hình ảnh cử động.
Bà xoay , bắt đầu về một hướng, hình ảnh cũng di chuyển theo.
Bạch Ấu Vi thấy nhiều hơn... Những tòa nhà cao tầng. Chúng băng tuyết bao phủ, chỉ còn những đường nét cao thấp đan xen, nếu kỹ thì trông giống như một dãy núi.
Thẩm Mặc cầm điện thoại từ tủ đầu giường lên, nhanh ch.óng chụp mấy tấm hình ảnh mảnh vỡ.
Bạch Ấu Vi ngẩn .
Thẩm Mặc : “Không chắc hình ảnh kéo dài bao lâu, chúng lưu , lẽ thể phán đoán vị trí hiện tại của em.”
Bạch Ấu Vi lẩm bẩm: “ tất cả đều tuyết che lấp ...”
“Chúng thể cách, nhưng phía Sở Hoài Cẩm và Giáo sư Tống chừng sẽ cách.” Thẩm Mặc chụp thêm vài tấm, điện thoại báo pin yếu.