Phó Diệu Tuyết : “Gấp cái gì chứ, hiện tại đói, lát nữa hãy ăn.”
Kiều Na khẽ nhíu mày, lên tiếng: “Một thục nữ đúng mực nên thói quen sinh hoạt và nghỉ ngơi điều độ. Việc tiểu thư trì hoãn giờ ăn sẽ ảnh hưởng đến giờ nghỉ trưa và các tiết học buổi chiều. Hơn nữa, thức ăn để nguội hâm chắc chắn sẽ mất chất dinh dưỡng, thời gian việc của hầu cũng xáo trộn. Tiểu thư nên đến phòng ăn dùng bữa đúng giờ.”
Sắc mặt Phó Diệu Tuyết khó coi.
Cô c.ắ.n môi, hậm hực về phía phòng ăn: “Biết , lôi thôi quá.”
“Tiểu thư, xin hãy chú ý lời của !” Kiều Na lạnh mặt, nghiêm giọng răn dạy, “Những lễ nghi dạy, tiểu thư đều quên sạch ?!”
Phó Diệu Tuyết chẳng buồn , bực bội gắt lên: “ là !”
Kiều Na nén giận, : “Được , mời tiểu thư cùng bạn của dùng bữa.”
Phó Diệu Tuyết thèm để ý đến bà , hầm hầm phía .
Có lẽ vì mắng thêm, cô lầm bầm c.h.ử.i thề bằng tiếng Thượng Hải. Kiều Na hiểu cô gì, chỉ cau mày theo bóng lưng Phó Diệu Tuyết với vẻ mặt đầy thất vọng.
Bạch Ấu Vi quan sát hai họ rảo bước đuổi theo Phó Diệu Tuyết.
...
Đến phòng ăn, Bạch Ấu Vi một nữa chứng kiến sự uất ức của Phó Diệu Tuyết.
Kể từ lúc cầm bộ đồ ăn lên, Kiều Na lúc nào là soi mói, uốn nắn lễ nghi và tư thế của Phó Diệu Tuyết.
Thực theo Bạch Ấu Vi thấy, lễ nghi ăn uống của Phó Diệu Tuyết , chỉ là tiêu chuẩn của Kiều Na quá mức khắc nghiệt.
Từ cách bày biện bộ đồ ăn cho đến góc độ cong của ngón tay, bà đều chỉ từng chút sai sót một.
Bạch Ấu Vi nhận Phó Diệu Tuyết đang cực kỳ nhẫn nhịn, và sự nhẫn nại đó chạm đến giới hạn.
Cuối cùng, khi Kiều Na là thứ bao nhiêu nhắc nhở cô rằng khi ăn canh để thìa va chạm đáy bát phát tiếng động, Phó Diệu Tuyết liền ném mạnh chiếc thìa bát!
Nước canh màu trắng sữa b.ắ.n tung tóe, Phó Diệu Tuyết phẫn nộ quát lên:
“Dở tệ!!! Canh là ai nấu hả?! Chẳng khác nào cám lợn! Chỉ gia súc mới ăn nổi thứ !!!”
Mắng xong, cô vung tay gạt phăng bộ bát đĩa, ly tách mặt xuống đất!
Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên ch.ói tai!
Đám hầu cạnh lập tức tiến lên, động tác nhanh nhẹn dọn dẹp đống đổ nát.
Mọi thứ diễn trật tự và im lặng, cứ như thể cảnh tượng thường xuyên xảy , quá quen thuộc .
Kiều Na lạnh lùng Phó Diệu Tuyết: “Không chỉ thất lễ bàn ăn, mà còn tùy tiện c.h.ử.i rủa, thiếu tôn trọng cơ bản đối với thức ăn. Đã thì bữa trưa tiểu thư cần ăn nữa.”
Bà bình thản phân phó hầu: “Dọn dẹp chỗ của tiểu thư cho sạch sẽ, đừng để mảnh sứ thủy tinh tiểu thư thương.”
Đám hầu đồng thanh đáp “Vâng”, tiếp tục công việc quét dọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hom-nay-van-khong-bien-thanh-bup-be/chuong-639-bua-trua-ngot-ngat.html.]
Phó Diệu Tuyết hừ lạnh một tiếng, giống như một nàng công chúa kiêu ngạo và ngang ngược, : “Không ăn thì thôi! Có gì to tát !”
Nói xong cô dậy bỏ ngay lập tức.
Kiều Na nhắc nhở phía : “Tiết học chiều bắt đầu lúc 3 giờ, mong tiểu thư đến muộn.”
Phó Diệu Tuyết chẳng thèm ngoảnh , bước chân nhanh, mang theo cơn thịnh nộ bừng bừng biến mất khỏi tầm mắt của Kiều Na.
Trên bàn ăn chỉ còn Kiều Na và Bạch Ấu Vi.
Bạch Ấu Vi suy nghĩ một chút, đặt bộ đồ ăn xuống, lịch sự cúi chào Kiều Na: “ ăn xong , xin phép .”
Sau đó nàng cũng rời khỏi phòng ăn, đuổi theo hướng Phó Diệu Tuyết .
...
Bạch Ấu Vi nhận vị gia sư tên Kiều Na hề đơn giản. Toàn bộ hầu trong trang viên đều theo lệnh bà , ngay cả một Phó Diệu Tuyết điêu ngoa tùy hứng cũng thể chịu sự quản thúc của bà .
Chỉ là vòng lặp trong giấc mơ kéo dài bao lâu. Nếu ngày nào cũng sống trong môi trường áp lực cao thế , nàng nghĩ việc đưa Phó Diệu Tuyết ngoài chắc chuyện khó.
Bạch Ấu Vi đuổi theo đến tận hoa viên.
Phó Diệu Tuyết đang vò nát những bông hoa cúc vạn thọ ven đường, rõ ràng là đang tức giận đến phát điên.
Khi Bạch Ấu Vi tìm thấy cô , cô đang một chiếc ghế gỗ dài trong hoa viên, tay bóp nát những cánh hoa, mặt mày tối sầm.
Không cần nghi ngờ gì nữa, lúc bất cứ ai xuất hiện mặt cô cũng sẽ trở thành nơi để cô trút giận.
Bạch Ấu Vi đương nhiên sẽ dại gì mà lao chỗ đó.
Nhiệm vụ của nàng là đưa Phó Diệu Tuyết ngoài, chứ dỗ dành cô vui vẻ. Thế nên, nàng tìm một chiếc ghế khác ở góc hoa viên, thản nhiên xuống nghỉ ngơi, nhân tiện quan sát tình hình của Phó Diệu Tuyết.
Không ngờ, thực sự " sợ c.h.ế.t" mà tiến gần.
Bạch Ấu Vi thấy một đàn ông đội mũ lưỡi trai tiến đến bắt chuyện với Phó Diệu Tuyết.
Hắn mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu cam, đeo găng tay thô, trông giống như thợ vườn của trang viên .
Chillllllll girl !
Bạch Ấu Vi chút hả hê, thầm nghĩ Phó Diệu Tuyết sẽ mắng c.h.ử.i đối phương một trận là trực tiếp tay đ.á.n.h đây?
Kết quả thật ngoài dự đoán, Phó Diệu Tuyết thế mà !
Tiếng thanh thúy như chuông bạc truyền tai Bạch Ấu Vi, khiến nàng cảm thấy thể tin nổi.
Lúc , nàng thấy thợ vườn tháo mũ xuống, cuối cùng lộ gương mặt quen thuộc ——
Hắn dùng chiếc mũ biến một bông hồng xinh , cài lên tai Phó Diệu Tuyết. Phó Diệu Tuyết dứt, đưa tay giật lấy chiếc mũ của , bên trong trống .
Bạch Ấu Vi từ xa mà khỏi trợn mắt há hốc mồm.